Chương 249
Giữa đêm tĩnh lặng tịch mịch, có hai thân ảnh đang ngồi ngắm sao trên một đỉnh núi cao, một nam và một nữ đều chỉ có bộ dáng thanh thiếu niên. Thiếu nữ con mắt trong sáng nhìn những vì sao lấp lánh ánh quang, thở dài lên tiếng: “Bầu trời đêm thật đẹp và yên bình, đâu ai biết rằng dưới cảnh đẹp ấy, chính là vô số tồn tại đang rục rịch chờ đợi một cuộc đại chiến đẫm máu.”
Người thanh niên nam tử đang trầm mặc chợt nói: “Chuyện đâu còn có đó, sau này con chỉ cần cố gắng bảo toàn bản thân mình là được, sống sao cho an toàn, nhớ tránh xa những tranh đấu đáng sợ này.”
Nói đoạn, hắn lấy từ nạp giới ra một cây trường mây bắt mắt, đưa qua cho thiếu nữ ngồi ngay kế bên: “Đây là Đả Phúc Mây, bảo cụ bán thành phẩm Địa giai, đợi thời gian nữa khi nha đầu ngươi đột phá Hiển Hóa cảnh, có thể từ từ luyện hóa nó để làm đòn sát thủ trong tương lai.”
Thiếu nữ xinh xắn tên Vân Chi lúc này lắc đầu không dám nhận, đối với nàng thì cây trường mây này quả thực phi thường chân quý: “Nó quá quý giá, thúc hãy giữ lại làm một hậu chiêu cho bản thân, Vân nhi không dám nhận quà lớn bậc này đâu.”
A Diệt rúi trường mây vào tay nàng, nghiêm mặt lên tiếng: “Có thể đây là lần cuối chúng ta gặp mặt, đừng có lề mà lề mề nữa, một là nhận lấy, hai là ta vứt!”
Họ Vân chỉ còn biết ngậm ngùi cầm lấy trường mây về trong lòng, sau đó A Diệt lại đưa cho nàng một chiếc nạp giới rồi nói: “Trong này có đầy đủ các loại dược liệu để luyện chế Tạo Hóa đan, đủ luyện hơn mười mai, về phần con có thể luyện ra bao nhiêu viên thì phụ thuộc vào trình độ luyện đan của con.”
“Đừng có cố từ chối, sau lần lăn lộn trong bí cảnh Cận Thiên, ta đã thu hoạch được vô số linh dược, giờ bỏ ra cho nha đầu ngươi một chút này không là vấn đề gì cả.” A Diệt liền lấy cái cớ hợp lý để giải thích tại sao mình có nhiều linh dược hiếm như vậy. Thực chất, số linh dược này đều do Hồ lô thụ dưỡng giục ra, đối với hắn thì nhiêu đây chẳng là gì cả.