Chương 284
Dưới một đình viện cổ kính, nằm tại nơi cao nhất một ngọn sơn phong, có hai nhân ảnh đang ngồi uống trà quanh bàn đá, khoái lạc ngắm nhìn vân vụ.
Hai người ngồi hưởng trà dưới mái đình viện đều là nam tử, một người trông còn rất trẻ, ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ mị hoặc. Người còn lại có bề ngoài cũng chỉ chừng 30, dung mạo khá anh tuấn, thân hình cân đối, tiêu sái phóng khoáng.
Gã nam tử trông lớn tuổi hơn tên là Tào Kim, gã vừa nhâm nhi tách trà vừa quan sát xung quanh, than thở lên tiếng: “Đã biết Dược lão đệ rất am hiểu lĩnh vực trận pháp, nhưng trăm nghe không bằng một thấy, những tòa kết giới bao quanh nơi này quả thực rất bất phàm, Bỉ Ngạn cảnh chắc cũng khó phá nổi trong vài bữa cơm.”
“Tào lão huynh quá khen rồi, nhiều lúc lão đệ tu hành gặp phải bình cảnh không thể tiến thêm, nên mới rảnh rỗi nghiên cứu pháp trận mà thôi, không dám xưng bất phàm.” Tuấn mỹ thanh niên Dược Hảo Nhân mỉm cười đáp.
Thấy vậy gã họ Tào liền quay đầu đi hướng khác mà uống trà, hắn không dám nhìn lâu kẻ trước mặt, sợ bản thân sẽ suy nghĩ lệch lạc, phải biết trước mặt hắn là một tên nam tử hàng thật giá thật đấy.
A Diệt phất tay để ấm trà tự bay lên rồi rót nước xuống, sau đó lên tiếng hỏi: “Tào lão huynh tới đây không phải chỉ để khen ngợi pháp trận của lão đệ đâu chứ? Có chuyện gì quan trọng cứ tự nhiên rãi bày đi.”
Lúc này gã Tào Kim mới trịnh trọng nói: “Lão đệ biết đấy, chuyện quan trọng nhất và cũng khiến Hiển Hóa cảnh hậu kỳ như chúng ta đau đầu nhất, chính là làm sao để tăng tỉ lệ thành công khi trùng kích bình cảnh lên Bỉ Ngạn. Vừa hay hội của lão huynh gần đây đã tiếp cận được một cơ duyên dạng đó, không biết lão đệ có muốn tham gia hay không?”