Chương 285

Một dãy sơn mạch vô danh dài không thấy điểm cuối, tựa như một con trăn lớn nằm dài trên bình nguyên. Thân nó vắt qua không biết bao nhiêu sông suối, mây mù bao phủ trên đỉnh, nhiều thác nước dài từ trên cao hùng hổ rủ xuống, rừng cây xanh tươi, tạo nên một cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ. Tại đoạn giữa của dãy sơn mạch, có một khu vực núi non rất lớn tạo thành một hố tròn nằm bên trong, hệt như phần thân con trăn cuộn tròn. Phía dưới lòng sơn mạch ấy, chính là một vùng hiểm địa mà không có mấy ai biết tới, một trong những vùng nguy hiểm nhất được ghi trong điển tịch, Nhân Cổ hiểm địa. Lúc này tại bên bờ vực, có một nhóm năm thân ảnh đang đứng chăm chú đưa mắt quan sát phía dưới, thần thức ai nấy đều cố thả xuống sâu nhất có thể. Năm kẻ này ai nấy đều mặc hắc y, trên y phục có thêu những nét họa tiết khá giống nhau, nhìn qua đã biết là người cùng một thế lực. Kẻ dẫn đầu nhóm người này là một lão già mù, tay chống gậy gỗ sần sùi, lưng có chút còng, vì công pháp có khả năng tăng phúc thần thức rất cao, nên hiện tại thần niệm của lão ta quan sát được xa nhất. Lão chậm rãi nói: “Từ trên nhìn xuống thì không thể phát hiện nổi dưới vùng hiểm địa này có huyền cơ gì, chúng ta vẫn là nên đi xuống xem thử.” Bốn người còn lại đều có bộ dáng trẻ trung, cao nhất trông mới chừng 30, lúc này nữ tử duy nhất trong nhóm lên tiếng: “Nếu phía dưới thực sự là vùng hiểm địa Nhân Cổ, thì với thực lực của năm người chúng ta có mạo hiểm quá không?” “Phỉ Thúy tỷ lo lắng đúng đó, những vùng hiểm địa Nhân Cổ trước kia xuất thế, đều trở thành mồ trôn nguyên sĩ cao giai, nay chúng ta chỉ có năm gã Hiển Hóa cảnh, nếu xuống đó có phải khá là nguy hiểm không?” Một tên nam tử lên tiếng phụ họa nữ tử xinh đẹp đứng kế bên, hắn là kẻ có thân hình gầy nhất hội, dung mạo chỉ coi là khá.