Chương 286
Trong vùng động quật tối đen, thình lình có một tiếng hét đau đớn vang lên, vọng đi rất xa tại nơi hiểm địa này. Ngay cốc khẩu âm u, có vài bóng người đang giao chiến, đều không khỏi bất ngờ khi nghe thấy thanh âm đột ngột truyền tới.
Phân tâm thoáng chốc, mấy kẻ này tiếp tục trận chiến của mình, dù trong vùng hiểm địa này còn có những kẻ xâm nhập khác, thì trước mắt chiến đấu giành lấy bảo vật vẫn là quan trọng nhất.
Hàng trăm khối pha lê hình thoi sắc nhọn từ trên cao giáng xuống, oanh kích nặng nề lên thân thể một đầu yêu thú to lớn, khiến nó đau đớn bị ép dán chặt trên mặt đất. Thân ảnh lão già mù hiện ra trước mắt đầu yêu thú kia, lão đâm thẳng cán cây gậy gỗ trong tay về phía trước, lập tức có rậm rạp cành cây hiển hóa ra, quấn chặt lấy đối phương khiến gã yêu thú to xác không thể giãy thoát.
Một thân ảnh nữ tử linh hoạt từ xa di chuyển tới, nhảy lên cao rồi lao thẳng xuống phía đầu yêu thú đang bị cầm tù. Cái chân thon dài trắng nõn được bao bọc một lớp pha lê lấp lánh, nàng vụt mạnh một cước xuống ngay đỉnh đầu của yêu thú.
Bốp một tiếng, huyết nhục cùng óc lẫn lộn bắn ra, ngọc thủ nữ tử chộp nhanh lấy khối yêu đan, thân ảnh lóe vài cái đã đứng tại một địa phương sạch sẽ. Trên mỗi bàn tay của nàng ta đều đang cầm một thứ rất giá trị, tay phải là viên yêu đan của yêu thú đại tướng, tay trái là một gốc Linh dược thượng phẩm đã ngàn năm hỏa hầu.
Lão già mù với bộ lưng khá còng lúc này cũng đã đi tới bên cạnh nữ tử kia, sắc mặt lão ngưng trọng nói: “Không ngờ có nhiều kẻ tiến vào nơi đây như vậy, ngoài một đám yếu thú ra, còn có nhóm nhân loại nào đó nữa. Tiếng hét ban nãy chắc chắn là của con người, nhưng không phải giọng của bất kì kẻ nào trong đám Diệt Phúc cả.”