Chương 321

Tại khuôn viên trồng đầy hoa thơm cỏ lạ, có một tên thanh niên nhu mị đang vuốt ve một con vẹt cảnh, quang cảnh xung quanh tựa vùng thế ngoại đào nguyên, nước chảy róc rách, chim hót véo von, những thanh âm nhẹ nhàng yên bình tới lạ thường. Đúng lúc này có một trung niên nhân tóc hoa râm từ phía ngoài bước tới, ông cẩn thận bước trên con đường mòn tránh dẫm phải hoa cỏ, khi trông thấy tên thanh niên vũ mị liền mỉm cười nói: “Lũng thiếu chủ quả là người biết hưởng thụ tư cảnh, cả ngày khoan khoái tại nơi đây, chẳng bù cho lão già này, suốt ngày chạy đông chạy tây.” Bấy giờ tên thanh niên mới để cho chú vẹt được yên ổn, hắn mời gã trung niên ngồi xuống ghế rồi rót cho ông ta một tách trà nóng, sau đó hắn ngồi tại ghế đối diện, mỉm cười hỏi: “Không biết hôm nay Vạn trưởng lão tới là có chuyện gì vậy? Người bận rộn như các hạ chắc chắn sẽ không tự dưng tới nơi đây đâu.” “Haha, thiếu chủ quả nhiên dự liệu như thần, lão phu nay tới đây là muốn báo cho các hạ biết về một vụ án mạng, xảy ra cách đây vài ngày trong thành trì này, mà kẻ mất mạng là một tên thiếu chủ không xa lạ gì.” Trung niên họ Vạn nói ra mục đích chính, sau đó nhàn nhã dùng trà. “Ồ, có phải là tên Nam Cung Đồ không? Dường như hắn chặn đường muốn cướp bóc một vị ma tu đồng giai nào đó, nhưng không may bị đối phương gϊếŧ ngược.” Thanh niên như đã biết trước mà nói ra. Vạn trưởng lão thở dài: “Xem ra ám vệ của thiếu chủ nghe ngóng thông tin không chậm, đúng là tên Nam Cung Đồ chuyên gϊếŧ người cướp của đó đã chết. Điều này khá đáng tiếc, dù sao hắn cũng là kẻ thường được chúng ta thuê, khi cần làm những chuyện dơ bẩn không thể để lộ ra ngoài ánh sáng.”