Chương 322
Khẽ nhìn qua khe cửa, thiếu nữ xinh xắn trông thấy ba kẻ đáng sợ lúc này ngồi quanh chiếc bàn đá lớn, đang trò chuyện gì đó mà nàng không nghe rõ. Thấy lão ma đã mua mình có chuyện bận, dường như không để ý tới nơi đây, nàng liền nhảy ra cửa sổ, tìm cách trốn khỏi mấy lão quái vật đó.
Diệt Chúng Sinh cảm ứng được nha đầu kia định làm gì, nhưng hắn không có tâm tư quản tới, hiện tại phải tập trung ứng phó với hai vị khách không mời mà tới này. Hai kẻ đối diện khi mới gặp mặt đã nói lên danh tính của mình, hoàng bào lão già tên Hoàng Bố, là trưởng lão của Huyền Ma Quật, phụ trách chấn thủ lâu dài tại Đệ Tam thành này.
Tên thanh niên tuấn lãng mang theo loại khí chất âm dương khó tả, tên là Lũng Vân, hậu nhân dòng chính của một vị thái thượng trưởng lão Huyền Ma Quật, có thể coi y là thiếu chủ dự khuyết của thế lực này. Hắn ta từ lúc gặp mặt tới giờ, luôn giữ một nụ cười nhạt trên môi, ánh mắt không rời khỏi mặt A Diệt một khắc, như là có thể nhìn xuyên mặt nạ của hắn.
Ấm trà tự động rót nước xuống ba chiếc chén, sau đó chén trà tự động di chuyển tới trước mặt ba người. Lúc này tên tóc bạc nam tử mới lên tiếng: “Không biết hai vị đại giá tệ phủ, là có chuyện gì cần tới tại hạ chăng?”
Hai người kia nghe vậy liền khẽ liếc nhìn đối phương, sau đó lão già Hoàng Bố đáp: “Trước hết thì lão phu muốn hỏi một chuyện, có phải các hạ là người đã hạ sát tên Nam Cung Đồ, tại khu vực hoang vu góc phía nam thành vào năm ngày trước không?”
“Sao vị tà huynh này lại hỏi với giọng điệu chắc chắn như vậy? Mà nếu đúng thực là tại hạ ra tay thì hai vị sẽ có hành động gì kế tiếp?” A Diệt không vội không chậm hỏi hai vấn đề.
Thấy lão già kế bên không muốn trả lời, thanh niên Lũng Vân liền mỉm cười đáp: “Khí tức sót lại ở nơi xảy ra xung đột khi được mọi người phát hiện còn rất nồng đậm, hôm nay gặp được tà hữu thì chúng ta đã chắc chắn người ra tay là các hạ rồi. Còn về hành động kế tiếp của chúng ta thì rất đơn giản, chính là muốn giao hảo với một vị tà sĩ lợi hại như tà hữu đây.”