Chương 329

Khôi triều, một loại thủy triều được hình thành từ vô vàn khôi lỗi, càn quét cả một khu vực rộng lớn, nuốt chửng không biết bao nhiêu sinh linh cấp bậc thấp. Khôi lỗi trong khôi triều phần lớn có tu vi thấp, nhưng lấy số lượng bù chất lượng, cho dù là tồn tại Bỉ Ngạn cảnh chẳng may rơi vào giữa khôi triều, cũng có nguy cơ mất mạng. Tại một khu vực vô danh có ba bóng người đang sát cánh cùng nhau, gắng gượng đối chọi qua cơn khôi triều này, ba người ai nấy đều chưa quá tỏ ra khó nhằn, nhưng cũng đã dần mệt. Thu hút bầy khôi lỗi vô tri nhất chính là một lão già có thân hình vạn vỡ, toàn thân bốc lên kim quang chói lọi, mỗi quyền tung ra đánh tan mấy chục đầu khôi lỗi. Lão ta chính là Hoàng Bố, một trưởng lão của Huyền Ma Quật có tu vi đại thành Bỉ Ngạn cảnh. Lão chẳng vận dụng bất kì loại công kích màu mè nào, chỉ đơn giản là đấm đá đám khôi lỗi xông tới mà thôi. Tại phía bên phải lão ta chính là tên thanh niên tuấn lãng Lũng Vân, hiện tại mỗi bên tay hắn cầm một sợi xích lớn, nối đến phần cổ của một đầu quái thú to lớn đáng sợ, sinh linh nửa thú nửa quỷ. Hai đầu quái thú vừa gầm rống vừa vung thủ múa quyền, đánh tan vô số khôi lỗi trôi đến, gã thanh niên chỉ việc đứng phía sau dùng thần thức chỉ huy. Bên trái hai người đó là một gã nam tử nhỏ gầy, thân mang áo bào rộng thùng thình, tay cầm một cây quyền trượng bắn ra những tia hắc quang, công kích bầy khôi lỗi nát vụn. Tên này là một tán tu khá nổi danh tại Đệ Tam thành, lần này được hai trưởng lão Huyền Ma Quật tới nhờ vả thì hắn mới tham gia, tạm thời làm một vị cung phụng trong chuyến đi này. Trong cơn khôi triều tại một vài điểm nổi lên những giao động năng lượng mạnh mẽ, cảm nhận được loại giao động đó, thần sắc của cả ba khẽ biến. Chắc chắn những tồn tại có năng lượng mạnh ấy, là chỉ huy của đàn khôi lỗi số lượng cực cao này, chỉ cần hạ sát được một vài tên, sẽ khiến khôi triều mất phương hướng mà tan tành.