Chương 330
Dưới bầu trời đêm đen u tối, một tên thanh niên chật vật bay lên từ vùng thung lũng âm lạnh, y phục trên thân tả tơi, khí tức hỗn loạn. Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, mắt nhìn tới ba thân ảnh phía trước mà oán thầm: “Ba tên khốn kia rốt cuộc đang đến đâu mà phải đi qua những vùng nguy hiểm như thế này?”
Hắn đâu biết rằng, phía sau mình còn có kẻ thảm hơn, một con chó toàn thân loang lổ không còn bộ lông toàn vẹn, lớp lông vàng bóng mượt nay đã trở thành màu cháo lòng. Chó nhỏ vừa cầm nắm lông đắp lên thân vừa nghiến răng nói: “Tên khốn kia muốn đi tìm chết cũng đừng có dẫn ta theo chứ, ngay cả khu vực có đầy rẫy sinh vật trên thất giai như nơi này mà cũng dám lao vào!”
Không lâu sau, nhóm ba người thuộc thế lực Huyền Ma Quật đã tạm nghỉ tại một địa phương an toàn, để điều tức khôi phục sau khi đi xuyên qua vùng hiểm địa vừa rồi. Thanh niên họ Diệt cũng trốn tại một sơn động cách đó không xa, đồng dạng nhập định khôi phục. Chó vàng thì vẫn đang cố gắng đắp lại bộ lông vàng lên thân thể trần như nhộng của mình.
Cho tới hơn một ngày sau, thì đám người bọn họ mới đi đến mục tiêu, chính là một tòa thành cổ xưa hoang tàn, nằm giữa một vùng sa mạc mệnh mông. Để có thể đi đến nơi đây, ba kẻ này kể cả A Diệt trốn phía sau, hay con chó màu cháo lòng sau cùng, đã phải trải qua không biết bao nhiêu hiểm cảnh.
“Đây đích thị là Rèn Thể Thành rồi, cuối cùng chúng ta cũng đã thấy nó.” Thanh niên Lũng Vân mắt nhìn tấm bản đồ trong tay, rồi lại nhìn tới tòa thành cổ trước mặt, liền vui vẻ thốt lên.
Lão già hoàng bào nghe vậy liền cười lớn, chậm rãi tiến tới phía tòa thành, tay vuốt bộ râu dài nói: “Haha, không uổng công ta vượt bao chông gai để có thể đi tới nơi đây, chỉ cần vào được bên trong tòa thành này, thì đẳng cấp nhục thể của ta sẽ được rèn đúc lên một tầng cao mới!”