Chương 206 Thấy vậy

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Hùng Minh lập tức gọi bảo vệ tới, định bắt Diệp Sở trước. Thấy vậy, Từ Mỹ Tĩnh sốt ruột: "Cục trưởng Hùng, không có bằng chứng, dựa vào đâu ông nói Diệp thần y gian lận?" "Đến nước này còn dám cãi?" Hùng Minh quát. "Những chuyện khác tôi tạm chưa truy cứu, cô bảo thang nhóc này lấy bằng tốt nghiệp học viện y ra trước." Từ Mỹ Tĩnh nghẹn lời. Tần Đông Dương cười khẩy: "Đúng, đã nói không gian lận thì lấy bằng tốt nghiệp ra xem nào." "Đúng, lấy bằng ra đi." Những người khác cũng hùa theo. Từ Mỹ Tĩnh nghiến răng: "Diệp thần y đúng là không có bằng tốt nghiệp, nhưng chỉ cần được danh y tiến cử thì không cần bằng." Tần Đông Dương hừ mũi: "Ý cô là thẳng này do một danh y tiến cử đến à?" Từ Mỹ Tĩnh gật đầu, nhìn sang Hùng Minh, giọng nghiêm túc: "Cục trưởng Hùng, Diệp thần y là do Lý Quốc Thủ tiến cử, hơn nữa, cấp trên cũng biết rõ chuyện này. Ông chắc còn muốn làm khó?" Hùng Minh cau mày, Tần Đông Dương vội lên tiếng: "Cục trưởng Hùng, đừng để cô ta dọa. Thằng nhóc này sao có thể quen biết Quốc Thủ gì chứ. Mà cho dù quen thì sao? Hành nghề chữa bệnh đâu phải trò đùa, phải có thực học thật tài, bằng không ra ngoài chỉ hại người." Nói xong hắn còn quay sang mọi người: "Mọi người nói có phải không?" Đám đông liên tục gật đầu. "Đúng, hành nghề chữa bệnh không phải chuyện đùa, phải có thực tài." "Thằng nhóc còn trẻ thế thì có y thuật gì. Nếu dựa quan hệ mà thi lấy chứng chỉ hành nghề y, ra ngoài sớm muộn cũng hại người." "Các người ... " Từ Mỹ Tĩnh giận lắm, vừa định gọi điện cho La Vân thì Diệp Sở đã lên tiếng. "Ô, các vị hiểu tôi lắm nhỉ? Chỉ dựa vào lời một phía đã kết luận tôi không biết y thuật, thi cử gian lận à?" Bị ánh mắt sắc lạnh của anh quét qua, mọi người bất giác rùng mình. Từ nãy đến giờ vẫn là Tần Đông Dương dẫn dắt dư luận. Diệp Sở rốt cuộc có gian lận hay không, hiện chưa có chứng cứ xác thực. Họ hùa theo chỉ vì ghen tị. Nhưng cũng có kẻ không sợ chuyện, lớn tiếng chất vấn: "Muốn chứng minh anh không gian lận thì đơn giản thôi, như ông này nói, lấy bằng tốt nghiệp học viện y ra là được." "Đúng, đúng, đó là một trong những điều kiện bắt buộc khi thi chứng chỉ hành nghề y, chỉ cần đưa ra là bọn tôi tin, cũng chẳng coi là làm khó anh." Khóe môi Diệp Sở nhếch lên đầy mỉa mai, ánh mắt bỗng sắc bén hẳn: "Nực cười, các người là cái thá gì? Dựa vào một câu nói của các người mà bắt tôi phải chứng minh u?" "Nếu theo lý của các người, chỉ cần vin vào cái cớ 'nghi ngờ là muốn làm gì cũng được à?" Mọi người tức tối, nhưng nhất thời không biết phản bác thế nào. Tần Đông Dương quát lạnh: "Thằng nhãi, đừng ở đây đánh tráo khái niệm. Giờ đang nói đến mày, bớt lôi chuyện khác."