Chương 207 Chỉ nhìn thôi cũng thấy đau

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
"Mày hoặc lấy bằng tốt nghiệp ra, hoặc gọi cái vị Quốc Thủ đã tiến cử mày tới làm chứng, cho bọn tao xem thử là ai lại mất lương tâm đến mức tiến cử một thứ ung nhọt như mày vào hàng ngũ bác sĩ." Nói đến cuối, mặt hắn đầy vẻ cười lạnh và giễu cợt. Có hắn cầm đầu, lập tức có người phụ họa. "Đúng, gọi tới cho bọn tôi xem, vị Quốc Thủ nào lại mất cả lương tâm?" Hùng Minh khoanh tay trước ngực, nhìn Từ Mỹ Tĩnh đầy giễu cợt: "Trưởng khoa Từ, nghe chưa, gọi vị Quốc Thủ 'mất lương tâm' ấy tới cho mọi người mở mắt." "Các người ... " Từ Mỹ Tĩnh tức đến xanh mặt; lúc này có gọi tới, mọi người cũng chẳng tin, khéo còn làm ầm lên hơn. Diệp Sở xua tay: "Không cần phiền, để tôi xử lý." Từ Mỹ Tĩnh ngạc nhiên: "Diệp thần y, cậu có cách à?" Anh không trả lời, nhìn sang Tần Đông Dương, ánh mắt thoáng vẻ bỡn cợt. "Muốn chứng minh tôi có biết y thuật hay không rất đơn giản, làm ngay tại chỗ là biết ngay." Mí mắt Tần Đông Dương giật một cái, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành: "Mày định làm thế nào?" "Hê hê, đơn giản thôi, mượn tạm người mày một chút là được." Dứt lời, anh lao tới, khi đối phương còn chưa kịp phản ứng đã khóa chặt hai tay hắn. "Buông ra, mày định làm gì?" Diệp Sở không đáp, hai tay thoăn thoắt ra chiêu. Chỉ nghe một tràng rắc rắc, các khớp trên người Tần Đông Dương bị anh bẻ trật hết. "A ... " Cả phòng lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết. Hùng Minh giận tím mặt: "Thằng khốn, mày đã làm gì Đông Dương?" Diệp Sở nhìn mọi người, nhếch môi cười: "Các vị, đây là thủ pháp Phân Kinh Thác Cốt, có thể khiến toàn bộ khớp xương trên cơ thể lệch khỏi vị trí. Thủ pháp này đòi hỏi kinh nghiệm lâm sàng cực kỳ dày dặn, chỉ có bậc đại sư Trung Y thực thụ mới làm được." Mọi người nghe mà rợn tóc gáy, trong mắt còn lộ vẻ thương hại. Chỉ nhìn thôi cũng thấy đau. "Thằng ranh, dám ra tay với Đông Dương, tao giết mày!" Gân xanh trên trán Hùng Minh giật liên hồi, hắn vung nắm đấm định nhào vào Diệp Sở. "Bác hói, đừng nóng, xem tôi nắn chỉnh lại cho hắn đây." Diệp Sở cười ha hả rồi né sang một bên, hai tay lại chuyển động liên hồi. Chỉ thấy anh nhanh tay vỗ, ấn, day trên người Tần Đông Dương; lại một tràng rắc rắc nữa, tiếng kêu thảm thiết liền im bặt. Tần Đông Dương thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa đầy trán. Khoảnh khắc vừa rồi, hắn còn tưởng mình chết đến nơi. "Các vị, chiêu này là Tiếp Cốt Phục Vị, là thủ pháp đưa xương khớp về lại đúng vị trí, bất kể chấn thương nặng đến đâu cũng có thể nắn chỉnh lại được." Diệp Sở mỉm cười nhìn mọi người: "Dĩ nhiên, mấy thủ pháp nhỏ này chưa đáng gọi là y thuật thực thụ. Chắc trong mắt những 'kỳ tài' tự cho là xuất chúng của giới y học các người chẳng đáng là bao. Tiếp theo tôi sẽ cho mọi người xem thế nào mới là y thuật thực sự."