"May nhờ có đan dược của sư tỷ, mình đã kịp đột phá cảnh giới trước, nếu không chuyến này e là chẳng thể về."
Khương Quân Dao khẽ thì thầm, trong mắt hiện lên một tia may mắn, đồng thời càng thêm tò mò về vị Diệp đại sư mà sư tỷ nhắc tới.
Rốt cuộc người đó là ai? Không chỉ luyện được đan dược giúp một người ở cảnh giới Luyện Thể đột phá lên Tông Sư, mà còn có thể luyện đan cho Tông Sư đột phá.
Chẳng phải nghĩa là, chỉ cần đối phương muốn, có thể bồi dưỡng hàng loạt võ giả?
Gạt đi những suy nghĩ ấy, cô bắt đầu vận công trị thương.
Diệp Sở xuống lầu ăn sáng, định ra ngoài mua một bộ đồ, tối đi cùng Hoàng Phủ Thi Nguyệt dự tiệc.
Chẳng mấy chốc trời đã về chiều, Hoàng Phủ Thi Nguyệt cuối cùng cũng gọi điện tới.
"Chị Thi Nguyệt, chị đang ở đâu? Em qua đón chị." Diệp Sở hỏi.
"Em à, tối nay chị vướng việc, có lẽ không đi được. Chị để Đông Mai đi cùng em." Trong điện thoại vang lên giọng hơi yếu của Hoàng Phủ Thi Nguyệt.
Diệp Sở nghe ra có điều không ổn, hỏi: "Chị bị thương rồi à?"
Trong một bệnh viện tư, Hoàng Phủ Thi Nguyệt ngồi trên giường bệnh, khẽ cười gượng: "Thẳng nhóc ranh, chẳng giấu nổi em chút nào."
"Rốt cuộc có chuyện gì? Sao chị lại bị thương?" Diệp Sở gặng hỏi.
"Em cứ đi cùng Đông Mai dự tiệc trước, về rồi chị sẽ kể." Nói xong, giọng cô chợt lạnh đi: "Tên Hoàng Phủ Kiệt kia đến chẳng có ý tốt gì đâu. Nếu có cơ hội, em thay chị dạy cho hắn một bài học, không cần nể nang."
"Chị yên tâm, để em lo." Diệp Sở vui vẻ nhận lời.
"Được, chị đợi tin tốt của em." Hoàng Phủ Thi Nguyệt cúp máy, dặn Đông Mai: "Cẩn thận một chút, đề phòng tên Hoàng Phủ Kiệt giở trò bẩn thỉu."
Đông Mai gật đầu, rời bệnh viện, chẳng bao lâu đã gặp được Diệp Sở.
Hai người đi xe tới nơi tổ chức tiệc - khách sạn lớn Giang Nam.
Bên ngoài khách sạn đỗ đầy siêu xe.
Mercedes, BMW, Rolls-Royce, Bentley ... đủ cả.
Tối nay nơi đây quy tu toan giới thượng lưu của Giang Đô, thậm chí còn có cả vài ngôi sao.
Diệp Sở và Đông Mai xuống xe, đi về phía cổng khách sạn.
Có thể thấy nhiều nhân vật máu mặt ở Giang Đô đang lần lượt bước vào.
Trước cửa khách sạn, mấy người con cháu nhà họ Tần đang nhiệt tình đón khách.
Trong số đó có một người quen cũ của Diệp Sở: Tần Đông Dương.
Từ khoảng cách xa, Tần Đông Dương đã trông thấy hai người họ, trong đầu bất giác hiện lại cảnh ngày hôm đó, sắc mặt lập tức u ám cực độ.
"Anh Đong Duong, anh sao thế?" Mot thanh nien ben canh to mo hỏi.
Tần Đông Dương không đáp, bước ra chặn đường Diệp Sở và Đông Mai.
Đông Mai nhướng mày liễu, khóe môi Diệp Sở cong lên nụ cười lạnh: "Sao, bài học lần trước Tan thiếu gia quên nhanh thế a?"
Khóe miệng Tần Đông Dương giật mạnh. Chuyện lần trước là nỗi nhục suốt đời của hắn.
Đường đường là đại thiếu gia nhà họ Tan, lại sợ đến mức són ra quần - nỗi nhục này cả đời khó rửa.
"Thằng họ Diệp, đừng vội đắc ý. Chuyện hôm đó tao nhất định sẽ trả thù."
Hắn lạnh giọng, nhìn Diệp Sở đầy căm hận.
Diệp Sở "ô" một tiếng, xua tay như đuổi ruồi: "Nói xong thì cút. Chó khôn không cản đường, đừng cản bọn tôi dự tiệc."
Tần Đông Dương cười lạnh: "Mày cũng xứng dự tiệc của nhà họ Tần à? Nói cho mày biết, tối nay khách sạn lớn Giang Nam đã bị nhà họ Tần bao trọn."
"Nói cho rõ: ai cũng vào được. Chỉ riêng Diệp Sở và chó thì cấm bước chân vào."