Chương 252 Hai người kia là ai vậy?

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Tiếng động ngoài cửa khiến nhiều vị khách chú ý, ai nấy hiếu kỳ vây lại. "Hai người kia là ai vậy? Sao lại xung đột với Tần thiếu gia?" Có người ngạc nhiên lẫn tò mò: tối nay nha họ Tần là chủ nhà, lẽ ra không nên làm khó khách chứ? Nhưng cũng có người nhận ra thân phận của Diệp Sở. "Đến người này mà anh còn không biết à? Hắn tên Diệp Sở, chính là chàng rể ở của nhà họ Khương gây ầm ĩ suốt thời gian trước." Một thanh niên cười khẩy, nói ra thân phận của Diệp Sở. Người đó không ai khác, chính là cậu cả nhà họ Ngô - Ngô Thiếu Binh; ánh mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng. Hồi bị Chu Bỉnh Thiên bắt đi, nhà họ Ngô đã trả một cái giá không hề nhỏ để cứu hắn ra. Vì chuyện đó, hắn ghi hận Diệp Sở tận xương tủy. Trước đây còn có Chu Bỉnh Thiên, hắn không dám ra tay báo thù; nay Chu Bỉnh Thiên đã chết, chẳng còn gì phải kiêng dè. Vốn định kiếm lúc trả thù, không ngờ lại chạm mặt ngay tối nay. Lời hắn vừa dứt, cả đám xôn xao. "Gì cơ, hắn chính là rể ở của nhà họ Khương?" "Một thằng rể ở từng ngồi tù mà cũng xứng đến dự tiệc tối nhà họ Tần à? Bảo sao Tần thiếu gia không cho vào." Mọi người bàn tán rôm rả, lời lẽ toàn châm chọc. Tần Đông Dương mặt mũi đầy vẻ khinh khỉnh: "Thằng nhãi, nghe rõ chưa? Đồ rể ở vô dụng như mày không đủ tư cách dự tiệc tối của nhà họ Tần, cút mau, không thì đừng trách tao." Đông Mai sắc mặt sa sầm, định cho đối phương một bài học. Diệp Sở khoát tay ngăn, lạnh lùng nhìn Tần Đông Dương: "Anh chắc chắn muốn chặn tôi?" Bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Diệp Sở, Tần Đông Dương hơi chột dạ, nhưng nghĩ đây là chốn đông người nên mới bình tĩnh lại đôi chút. "Đồ vô dụng, mày còn muốn ra tay? Nói cho mày biết, nhà họ Tần đã bố trí lực lượng bảo vệ khắp trong ngoài khách sạn. Mày mà có động tĩnh, tao sẽ cho mày biết tay." Diệp Sở tỏ vẻ hứng thú: "Vậy à? Tôi muốn xem anh khiến tôi khốn đốn ra sao." Đang lúc hai bên sắp nổ ra đến nơi, phía xa lại có khách đến. Mà người tới lại là người quen: nhánh lớn của nhà họ Khương cùng vài người. Thấy Diệp Sở bị chặn ngoài cửa, Trần Mỹ Tĩnh cười mỉa: "Ô, chẳng phải đồ rể ở vô dụng của bên nhánh thứ hai đó sao? Sao thế? Không vào nổi à?" Khương Quân Long bắt lời: "Mẹ, chuyện này nhìn là biết thôi. Tần thiếu gia đâu có chào đón một thằng rể ở nhu nhược." Nghe người nhà họ Khương cũng nói thế, mọi người lại lao nhao. "Đúng là đồ rể ở vô dụng, ngay cả người nhà cũng khinh." "Đúng là chẳng biết thân biết phận. Nơi sang trọng thế này, hắn mà cũng xứng đến à?" Tiếng chế nhạo không ngớt, ánh mắt đầy khinh miệt. Tần Đông Dương cười lạnh: "Đồ vô dụng, nghe rõ chưa, nơi này không phải chỗ một thằng rể ở như màynên tới. Biết điều thì cút đi, đừng đứng đây làm trò cười nữa." Trong lúc nói, hắn còn kín đáo liếc đám người nhà họ Khương. Khương Hải Phong lập tức bước lên, quát: "Đồ vô dụng, không mau biến cho khuất mắt! Cậu làm nhà họ Khương mất hết mặt mũi rồi." Diệp Sở lạnh mắt nhìn lại: "Ông là cái thá gì? Cũng đòi chỉ trỏ, lên mặt với tôi?" Khương Hải Phong tức điên: "Đồ khốn, định coi trời bằng vung à! Hôm nay tôi sẽ thay thẳng Hai mà dạy dỗ cậu một trận." Ông ta giơ tay định ra tay với Diệp Sở, Khương Quân Lan hoảng hốt lao lên cản: "Ba, đều là người một nhà, đừng làm căng."