Chương 20: Bối Bối mạnh mẽ

Lâm Miên Miên
Nguồn: truyenfull.vision
Sau khi Chu Kiến Quốc đưa xong cơm hộp về đã hơn 10 giờ.Lúc này anh mới có thời gian nói với La Bối những chuyện xảy ra trong phòng Trần Lan. Hai người ngồi trong một cái đình nhỏ ở thôn Thành Trung.Lúc đầu La Bối muốn mời anh ăn bữa khuya nhưng anh nói ăn bữa không tốt đối với cơ thể, hơn nữa anh cũng không đói vì thế cô chỉ mua hai chai nước khoáng. "Tôi cảm thấy Trần tiểu thư ở cạnh phòng cô có khả năng nhốt con trai cô ta ở trong phòng." Chu Kiến Quốc miêu tả tình hình anh nhìn thấy: "Nhưng có lẽ Trần tiểu thư không ngược đãi về mặt thân thể với bé." "Sao anh lại nghĩ vậy?" La Bối tò mò hỏi. "Là vì tôi nhìn thấy trên bàn trà có một phần cơm hộp.Lúc tôi đến cũng là lúc cô ta nhận cơm,cô còn chia làm hai phần, nếu trong nhà chỉ có cô ta và đứa bé,vậy thì một phần kia chắc chắn của con trai cô ta.Cô cũng từng nói với tôi, Trần Lan không sợ cô tìm cảnh sát bởi vì cô ta tự tin cảnh sát sẽ không tìm thấy dấu hiệu ngược đãi trên người của bé,chuyện này tôi chắc chắn,nhưng......" Chu Kiến Quốc lo lắng nói: "Có một loại ngược đãi so với đánh chửi càng tạo thành bóng ma tâm lý nghiêm trọng hơn đó là ngược đãi về mặt tinh thần.Tôi nhìn trên ban công chỉ thấy phơi quần áo của phụ nữ không có trẻ con.Vì vậy tôi có một suy đoán từ sau khi Trần Lan đưa bé về nhà,cô ta vẫn luôn nhốt bé trong phòng, không bật đèn cũng không nói chuyện với bé nhưng vẫn cho bé ăn cơm để bé không chết đói thôi?" Sắc mặt Chu Kiến Quốc trở nên vô cùng nghiêm túc. La Bối khi còn nhỏ không có kinh nghiệm bị nhốt trong phòng tối nhưng cô có người bạn đã đã từng trải qua, đối với trẻ con mà nói, một hai lần thì cũng không có gì nhưng nếu thời gian dài, sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến tâm lý,cô cũng không dám nói. Trên thế giới này có rất nhiều chuyện cô không có năng lực giúp đỡ người khác nhưng chuyện này phát sinh ngay dưới mí mắt cô, chẳng lẽ cô lại làm như không nhìn thấy sao? "Vậy bây giờ phải làm sao đây?" La Bối theo bản năng hỏi. Chu Kiến Quốc thật sự cho người ta một loại cảm giác thực đáng tin cậy nên cô theo phản xạ nhờ anh trợ giúp. "Tôi nhớ trên hợp đồng có số điện thoại để liên hệ khi khẩn cấp, nếu Trần Lan viết số người nhà cô ta,cô có thể phản ánh lại tình huống này  cho người nhà cô ta.Tất nhiên cô cũng phải tính đến trường hợp người nhà cô ta sẽ không quan tâm chuyện này.Mặt khác, tôi cho rằng chuyện này rất gấp gáp, tuy cảnh sát tới phát hiện đứa bé không bị thương sẽ không giải quyết được gì nhưng cô có thể thử xem ít nhất có thể dọa sợ Trần Lan." Chu Kiến Quốc suy nghĩ nói:"Cuối cùng,trọng tâm vấn đề nằm ở Trần Lan,cô có thể nói chuyện với cô ta." La Bối gật đầu rồi cảm ơn Chu Kiến Quốc: "Hôm nay cảm ơn anh nhé." Chu Kiến Quốc cười cười: "Không có gì,chỉ là một chuyện nhỏ không tốn sức gì thôi."