Chương 21: Anh không mệt sao

Lâm Miên Miên
Nguồn: truyenfull.vision
La Bối nắm tay Phương Cảnh Châu về nhà mình.Từ lúc đó đến lúc vào nhà,cô vẫn luôn im lặng kể cả bà La có hỏi,cô cũng chưa trả lời. Chỉ là cô quá tức giận thôi. Cô nhớ tới một chuyện đã từ rất lâu mà có lẽ mọi người cho rằng cô đã sớm quên nhưng thực ra cô vẫn luôn nhớ rõ.Khi còn nhỏ ông nội làm thủ tục chuyển trường cho cô đến trường tiểu học tốt nhất của khu này.Gia cảnh các bạn học đều rất khá giả,quan hệ của cô với các bạn cùng lớp cũng rất tốt nhưng đến năm học lớp bốn, nhà cô phá sản, chỉ còn lại toà nhà ở thôn Thành Trung này.Lúc ấy giá nhà vẫn chưa tăng,ngành bất động sản cũng chưa hot như bây giờ.Chiều hôm đó là tiết thể dục, bởi vì cô thấy không thoải mái nên xin ở lại phòng học nghỉ ngơi.Có thể là thời tiết quá tốt,cô ngủ rất sâu. Không ngờ,còn chưa tan học,một bạn học nữ trong lớp nói bị mất tai nghe. Càng không ngờ hơn lại phát hiện tai nghe trong bàn học của La Bối. Cô đã giải thích rõ là cô không lấy trộm nhưng mọi người đều nhìn cô với ánh mắt như đang nhìn một kẻ ăn trộm. Trong một thời gian dài sau đó,tinh thần La Bối bị ảnh hưởng nghiên trọng,cô bắt đầu không thích đi học. Sau đó,bà nội biết chuyện này nên đã đến trường học tìm cô giáo và bạn học nữ kia,người kia cũng không nghĩ chuyện này sẽ nghiêm trọng như vậy nên sợ hãi khai thật.Thì ra là vì ghen ghét La Bối cho nên mới nghĩ cách hãm hại cô. Tuy rằng sau này mọi người đã biết rõ ràng mọi chuyện nhưng La Bối vẫn không thể nào quên được thời gian đó cũng như không quên được ánh mắt mà cô giáo và bạn học nhìn mình lúc đó. Về sau bà nội phát hiện cô không thích hợp nên khi còn chưa bắt đầu học kỳ mới đã lại một lần nữa làm thủ tục  chuyển trường cho cô về trường cũ.Chuyện này cũng dần bị quên lãng có khi ngay cả bà nội cũng quên khi còn nhỏ cô đã từng bị gán cho mác là 'ăn trộm'. La Bối khó có thể tưởng tượng bị chính mẹ ruột của mình đổ oan cho là ăn trộm sẽ có cảm giác gì. Phương Cảnh Châu đứng ở dưới vòi hoa sen vừa khóc vừa tắm rửa. La Bối biết tuy bé luôn mồm nói là không thích mẹ nhưng trong lòng bé vẫn biết đó là mẹ mình nên chắc chắn vẫn rất khát vọng được mẹ yêu thương.Bây giờ chính người mẹ ấy lại nói với người khác bé là kẻ trộm thì dù bé chỉ mới năm tuổi cũng sẽ rất đau lòng. Sau khi bé tắm xong, La Bối lau người rồi trùm lên người bé một chiếc khăn bông ấm áp,ôm bé lên giường.Cô đóng cửa lại,nói với bé một cách nghiêm : "Cảnh Châu,chị tin em không làm việc này nên em hãy nghe lời chị,không để ý lời nói của mẹ em hôm nay.Sáng mai tỉnh dậy hãy quên hết đi được không?" Phương Cảnh Châu thút thít gật đầu, ôm chặt cổ La Bối,quyến luyến cọ vào người cô. "Bối Bối,em rất sợ hãi, trong phòng tối đen, không có ai nói chuyện với em." "Em rất sợ tối."