Trái ngược với Triệu Phiên Phiên, Giang Tư Hàn vẫn luôn cảm thấy trên thế giới này không phải chỉ có người tốt và kẻ xấu.Thật ra,tỷ lệ người tốt hay kẻ xấu đều không có nhiều lắm, trên đời này càng có nhiều là những người lạnh nhạt,họ cũng không được coi là xấu mà bọn họ chỉ bủn xỉn thiện ý với người khác mà thôi,hoặc là khi có người chạm đến lợi ích của bọn họ thì lúc đó bọn họ mới bộc lộ bản tính xấu xa của mình.
Nhưng anh lại gặp được hai bà cháu chủ nhà là một trường hợp ngoại lệ.
Họ mới chân chính là người tốt.
Giang Tư Hàn tin tưởng cuộc sống của họ cũng không phải quá suôn xẻ nhưng dù là bà La hay là La Bối trước mắt đều có một tâm hồn ấm áp giống bát sủi cảo trong đêm khuya ngày mùa thu này.Anh ôm hộp cơm mà có thể cảm nhận được sự ấm áp nặng trĩu trong lòng.
Đương nhiên anh cũng có lòng tự trọng, lòng tự trọng làm anh không thể mở miệng đòi tiền cha mẹ để vượt qua cửa ải khó khăn này.Anh càng thêm không thể tiếp thu lời mời của bạn bè đến trong nhà ở một thời gian.Nhưng rất kỳ lạ là có đôi khi hai bà cháu La Bối đưa đồ ăn cho anh,anh cũng xấu hổ mặt đỏ tai hồng nhưng lại không có loại cảm giác nan kham.
"Cô có muốn vào trong phòng ngồi chút không?"
Giang Tư Hàn vừa nói ra những lời này đã có chút hối hận.
Anh không phải người am hiểu xử lý các mối quan hệ, làm người cũng không khéo đưa đẩy, nhưng anh biết nam nữ khác biệt,anh và La Bối cũng không tính là bạn bè,vào buổi tối như vậy mà mời một cô gái vào phòng của một người đàn ông độc thân, thật sự là không thích hợp.
La Bối lại hào phóng gật đầu, "Được."
Cô là người bình thường, nếu cô không biết tương lai sáng lạn của Giang Tư Hàn, nếu cô không biết trong lòng người thanh niên này ngoại trừ mộng tưởng ra thì không có suy nghĩ khác vậy thì cô chắc chắn sẽ không gật đầu.
Lúc cô mới mười mấy tuổi, cha mẹ chạy trốn, trong nhà chỉ còn cô và bà nội, tuy rằng có chú Trình che chở, có hàng xóm láng giềng giúp đỡ, nhưng cũng khó tránh khỏi sẽ gặp phải tình huống ngoài ý muốn.
La Bối cần thiết phải học được bảo hộ mình và bà nội, hiện tại chủ nhà bên ngoài là bà nội, trên thực tế người quản lý toà nhà này là cô.
Có thể làm một toà nhà cho thuê lộn xộn được an toàn và hài hoà như vậy,ngoài dựa vào sự bảo hộ của chú Trình phần lớn cũng dựa vào năng lực của La Bối.
Trên thực tế tầng hầm cũng là một phòng đơn, bên trong bày biện rất đơn giản, một chiếc giường và một cái bàn, còn có tủ quần áo cũ của bà La đưa xuống ngoài ra không còn bất kỳ đồ vật nào khác.
La Bối vốn dĩ cho rằng giống Giang Tư Hàn là một người đàn ông thì trong phòng khẳng định sẽ không sạch sẽ, nhưng hiện thực làm cô bị vả mặt.Phòng ở thật sự rất sạch sẽ dưới ánh đèn hình như còn tỏa sáng, trên giường đồ dùng cũng đơn giản,khăn trải giường giặt đến trắng bệch,tấm thảm trải bên dưới sàn nhà cũng được anh giặt thật sự rất sạch sẽ.
Trong bát inox đựng là mì gói nóng hổi làm trong phòng tràn ngập mùi hương.
La Bối đoán, Giang Tư Hàn rất ghét mùi hương này.
Vừa vào phòng,anh cầm luôn bát mỳ đi vào phòng bếp.
Trong căn phòng này không còn cái ghế nào khác, La Bối đành phải ngồi trên giường của anh, Giang Tư Hàn từ phòng bếp đi ra, trong tay cầm một lọ nước khoáng đưa cho cô.
"Nhà tôi không có đồ uống khác."Cố gắng nói xong lời này, Giang Tư Hàn thật sự rất ngại ngùng.