Người đến thôn Thành Trung để thuê nhà rất nhiều, nơi này phòng ở cũng nhiều,sau khi khách thuê dọn đi lại có người lục tục đến đây xem phòng.
Lầu ba có hai phòng đều là hai phòng ngủ một phòng khách, La Bối và bà nội ở một phòng còn phòng khác cho thuê, bây giờ vẫn còn để trống.
Nhưng hai bà cháu La Bối cũng không nóng nảy,hai người làm chủ nhà đã nhiều năm, dân cư thành phố này càng ngày càng nhiều, không phải mỗi người đều có thể thuê phòng ở tiểu khu cao cấp, có người mặc dù có thể thuê được, nhưng họ lại không muốn tiêu phí quá nhiều vào tiền thuê nhà, cho nên phòng ở thôn Thành Trung không lo không có người thuê.
Nếu ngày nghỉ cuối tuần của La Bối không có hoạt động gì,cô sẽ cùng Triệu Phiên Phiên trông nom bé con,bây giờ hai người là bạn tốt, La Bối cũng rất thích Thần Bảo Bảo, thấy bên cạnh Triệu Phiên Phiên không có bạn bè,người thân rất cô đơn nên cô thường xuyên sang nhà cô ấy chơi, có đôi khi còn sẽ ở lại qua đêm.
Hiện tại Thần Bảo Bảo đã dưỡng được thói quen tốt, buổi tối chín giờ sẽ ngủ, mười hai giờ dậy uống sữa một lần, lại đến năm giờ sáng mới dậy lần nữa.
La Bối và Triệu Phiên Phiên nằm lười biếng trên sô pha vừa xem TV vừa nói chuyện phiếm,bây giờ mới không đến mười giờ,nếu đi ngủ cũng chỉ ngủ không quá hai giờ phải tỉnh, nên cả hai dứt khoát chờ bé con dậy uống sữa rồi mới ngủ.
Nhà Triệu Phiên Phiên trang trí rất ấm áp,cô thích sạch sẽ,khi bà La giúp cô trông bé con,cô có thời gian rảnh rỗi sẽ vệ sinh quét tước trong nhà cho thật sạch sẽ.
Trước kia La Bối xem tiểu thuyết tổng tài bá đạo cảm thấy nữ chính ngoại trừ được nam chính yêu thì không có ưu điểm gì nổi bật.Nhưng sau khoảng thời gian cô quen Triệu Phiên Phiên, lại cảm thấy,trên thế giới này loại người có ưu điểm nổi trội thực sự rất hiếm, đại đa số người đều là người bình thường. Triệu Phiên Phiên cũng vậy chỉ là một người bình thường,không có gì quá xuất sắc,có lẽ không làm người đọc vừa lòng ngay nhưng nếu ở chung lâu với cô ấy sẽ cảm thấy vô cùng thoải mái,điều này không phải ai cũng làm được.
"Bối Bối,chị đang tính chờ bé con cai sữa sẽ đi tìm việc."
Đang xem TV , Triệu Phiên Phiên đột ngột nói.
La Bối đang gặm dưa chuột, nghe vậy dừng lại, nghiêng đầu nhìn cô ấy, vẻ mặt khó hiểu, "Tìm công việc?"
Triệu Phiên Phiên gật đầu, "Trước tiên thử tìm xem có việc gì có thể làm ở nhà không đã,thời gian dài như vậy rồi chị không đi làm, thật sự rất sợ không theo kịp xã hội."
La Bối không nhịn được nên hỏi: "Không phải chị có rất nhiều tiền tiết kiệm à?"
Tuy Triệu Phiên Phiên không nói cho cô có bao nhiêu tiền tiết kiệm, nhưng La Bối là người biết cốt truyện, Triệu Phiên Phiên làm việc mấy năm cũng phải tiết kiệm được kha khá tiền,cô còn nhận chi phiếu của Lôi phu nhân, trên tay ít nhất phải có năm trăm vạn,đó không phải năm vạn, không phải năm mươi vạn, mà là năm trăm vạn, tuy bây giờ mua một phòng ở tuỳ tiện đều phải mất mấy trăm vạn, nhưng đối với một người bình thường,năm trăm vạn vẫn là một số tiền khổng lồ!
Triệu Phiên Phiên thở dài một hơi, lắc đầu, "Tuy trước mắt đúng là chị và bé con áo cơm không lo nhưng chị hy vọng về sau bé con có thể được hưởng một nền giáo dục thật tốt,việc này yêu cầu rất nhiều tiền, hơn nữa,chị học nhiều năm như vậy,bây giờ bỏ phí cũng rất đáng tiếc......" Cô dừng lại một chút,nghẹn ngào một lúc rồi mới tiếp tục mở miệng, "Bé con không giống những đứa trẻ khác,về sau bé chỉ có một mình chị,chị vừa là mẹ lại vừa là cha, không chỉ làm bạn với bé còn muốn tạo cho bé một tấm gương và hình tượng tốt nên chị tính toán chờ cai sữa xong sẽ đi tìm việc."
La Bối thật sự bội phục cô ấy.