Chương 188 Cặp song sinh long phụng thần kỳ

Lạc Diệc Tuyết
Nguồn: tamlinh247.org

 

Đúng là một người nói nhiều! Sao mà nói năng còn thiếu đáng tin cậy hơn cả chú ba vậy chứ? Có điều, nhờ vậy cậu cũng càng thêm khẳng định một điều, quả nhiên là vật hợp theo loài. Người nào chơi được với Nguyệt Nhi chắc chắn là kiểu người giống như chú ba. Vũ Hàn bị anh ta sờ nắn tới độ mất tự nhiên, hung hăng tránh ra sau. Lâm Sơ Bạch nhân cơ hội này chuồn vào trong nhà, tiện tay đóng luôn cửa lại. Anh ta thản nhiên đặt mông ngồi xuống sô pha trong phòng khách, nói: “Xem ra hôm nay Nguyệt Nhi của chúng ta thực sự không vui rồi, không sao, lát nữa em ăn đồ ngon anh Sơ Bạch mua xong, chắc chắn sẽ đầy máu sống lại!” ngat. Vừa nói, anh ta vừa mở túi ra, bên trong lập tức tỏa ra hương thơm ngào Vũ Hàn sợ hãi nhìn về phía phòng bếp, không trông thấy bóng dáng của Nguyệt Nhi. Xem ra cô bé đã trốn đi rồi. Sao cậu lại quên mất chứ, mẹ cũng có chìa khóa nhà mà, sao lại có chuyện mẹ gõ cửa được. Tuy nhiên, ngửi thấy mùi thơm, cậu nhóc cũng thực sự cảm thấy đói bung. Bụng reo lên ùng ục, khuôn mặt nhỏ của cậu đỏ bừng. Lâm Sơ Bạch thấy dáng vẻ thẹn thùng của nhóc con này thật mới lạ: “Ái chà, Nguyệt Nhi, sao hôm nay em là lạ vậy? Sao trông thấy anh Sơ Bạch mà cũng đỏ mặt? Chẳng lẽ ngay cả Nguyệt Nhi cũng bị khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn của anh Sơ Bạch đốn gục rồi sao?” Vũ Hàn hất khuôn mặt nhỏ lên, nhìn anh ta một cái đầy bất đắc dĩ, bĩu môi đáp: “Anh nghĩ nhiều rồi.” Lại là một câu nói ngắn gọn! Lâm Sơ Bạch mở to hai mắt, cẩn thận nhìn kỹ nhóc con này một lượt, không có vấn đề gì cả! sao? Chẳng lẽ hôm nay Nguyệt Nhi không khỏe nên mới kiệm lời như vậy hay Nghĩ vậy, anh ta bèn đưa tay sờ đầu Nguyệt Nhi nhưng Vũ Hàn bất giác tránh né. Lần này, Lâm Sơ Bạch càng thêm chắc chắn, đứa bé này cực kỳ bất thường! Thế nhưng lý do là gì thì anh ta không đoán ra nổi. Vũ Hàn cũng không thèm nhìn anh ta lấy một lần, mở đồ ăn anh ta mua mang tới ra. Sau đó, khuôn mặt như chiếc bánh trôi của cậu ngập tràn phiền muộn. “Sao vậy Nguyệt Nhi, đây đều là những món em thích ăn nhất đấy, anh còn cố ý bảo người ta cho nhiều ớt một chút nữa... Thế nào, anh Sơ Bạch chu đáo chứ hả?” Lâm Sơ Bạch khoe khoang. Vũ Hàn gật đầu bất đắc dĩ. Những thứ này đúng là những món Nguyệt Nhi thích ăn nhất. Thế nhưng, cậu không ăn được chúng. Lúc này, Nguyệt Nhi trốn trong tủ bếp cũng đang bụng đói cồn cào. Mẹ ơi, mùi thơm đã bay vào tận trong này rồi. Thế nhưng cô bé vẫn phải trốn trong này, không ăn được, đúng là ức hiếp người ta mà. Anh Sơ Bạch, anh rủ lòng thương mau mau về đi được không? Còn tiếp tục như thế nữa, Nguyệt Nhi sẽ thèm chết mất thôi. về. Thế nhưng, anh Sơ Bạch mà cô bé đang nghĩ tới lại không hề định ra Dù sao, trước khi Lâm Mặc Ca trở về, chắc chắn anh ta sẽ ở lì ở đây. “Ôi! Nguy rồi, anh quên lấy đũa rồi, chờ một chút nhé.” Lâm Sơ Bạch nói xong đi vào bếp. “Không được...” Vũ Hàn muốn ngăn cản nhưng Lâm Sơ Bạch đã chạy vào trong bếp tìm kiếm: “Ồ, đũa để ở đâu nhỉ?” Vũ Hàn chạy vào, dựa theo thói quen của mẹ, dễ dàng tìm ra ngăn kéo cất đũa. Sau đó cậu muốn kéo Lâm Sơ Bạch ra ngoài. Nhưng không ngờ. Lach cach! Trong ngăn tủ dưới cùng bỗng vang lên tiếng đồ đạc bị ngã đổ. Hai người đồng thời giật mình, Vũ Hàn lập tức phản ứng lại, muốn nói lảng sang chuyện khác: “Ôi, đói quá, chúng ta mau ra ngoài thôi!” “Đợi một lát!” Lâm Sơ Bạch nghi ngờ nói, còn bày ra động tác đề phòng: “Nguyệt Nhi, không phải nhà em có chuột đấy chứ?” Mặt Vũ Hàn đầy vạch đen, ngay cả một đứa trẻ năm tuổi cũng sẽ không hỏi như vậy đâu. Thế nhưng Lâm Sơ Bạch không phải một đứa trẻ năm tuổi, anh ta là một đứa trẻ to xác ham chơi hai mươi mấy tuổi. Anh ta vớ lấy cây lau nhà để bên cạnh, nói to ra oai: “Chuột nhắt ở đâu ra, mau mau ra đây đầu hàng! Anh đây đẹp trai ngọc thụ lâm phong sẽ tha tội chết cho! Nếu còn hồ đồ ngu xuẩn, coi chừng anh đây lấy cái mạng nhỏ của mi!” Lúc này, Vũ Hàn thực sự không nhìn nổi nữa, đứng cách ra thật xa. May là bọn họ đang ở trong nhà nên không có ai nhìn thấy, chứ nếu để người ta nhìn thấy khéo lại tưởng ta là người bất bình thường. Có điều, ha ha, anh ta thấy vui là được. Tuy nhiên, Vũ Hàn cũng hơi lo lắng, cậu đã đoán ra Nguyệt Nhi đang trố n ở bên trong. Cậu đang nghĩ xem phải làm sao mới dụ được anh ta sang phòng khách thì anh ta đã lao vù tới, ầm! Đá văng cánh tủ ra. Sau đó, Nguyệt Nhi co mình, lăn lông lốc ra khỏi ngăn tủ. Cô bé còn thở dài cảm thán: “Mẹ ơi, ngột ngạt chết mất.” Cô bé cũng muốn trốn thật kỹ nhưng không biết trong này để những chai lọ gì, cô bé chỉ nhúc nhích bắp chân bị tê rần một chút thôi đã làm đổ mấy cái chai rồi. Chuyện này không thể trách cô bé được. “Ô!" Lâm Sơ Bạch nhìn Nguyệt Nhi tội nghiệp ngã dưới đất rồi lại nhìn Vũ Hàn đứng khoanh tay mím môi ở đằng sau, cảm giác đầu óc của mình bị quá tải. Chuyện này là sao? Tại sao anh ta lại nhìn thấy có tới hai Nguyệt Nhi? Anh ta dụi dụi mắt nhìn kĩ lại, không sai, đúng là hai người! Anh ta không khỏi nuốt nước bọt đánh ực, chớp chớp đôi mắt đào hoa đầy bối rối: “Này... Nguyệt Nhi, em học được thuật phân thân từ khi nào thế? دو Hai đứa trẻ đồng thời khinh bỉ trừng mắt nhìn anh ta, sau đó Vũ Hàn tiến tới kéo Nguyệt Nhi dậy. Nguyệt Nhi phủi mông, đi theo Vũ Hàn ra ngoài phòng khách. Vừa nhìn thấy đồ ăn trên bàn, mắt cô bé lập tức sáng lên: “Ôi trời ạ! Toàn là món em thích, anh Sơ Bạch đúng là đầy nghĩa khí!” Vừa rồi lúc đang trốn, cô bé đã thèm lắm rồi, giờ cuối cùng cũng được ăn một miếng. Cô bé thò bàn tay nhỏ ra cầm lấy một miếng đùi gà gặm ngon lành. Vũ Hàn bĩu môi, cầm khăn giấy lau tay cho cô bé: “Nguyệt Nhi, em là

  

con gái, phải chú ý giữ gìn hình tượng!” “Em không thích! Hình tượng có gì hay đâu, anh Sơ Bạch nói, đây là bộc lộ bản tính!” Nguyệt Nhi vừa nói vừa cắn một miếng đùi gà to. Hai gò má nhỏ phồng lên như chú sóc đáng yêu. Nghe bọn trẻ nói chuyện rồi lại quan sát từng hành vi cử chỉ của chúng, cuối cùng Lâm Sơ Bạch cũng hiểu ra: “Không phải bọn em là... Một cặp song sinh đấy chứ? À không phải, phải gọi là cặp song sinh long phụng! Em là con trai phải không?” Anh ta chỉ vào Vũ Hàn hỏi. Vũ Hàn vẫn thản nhiên không hề thay đổi sắc mặt, chuyện rõ ràng như thế nhìn là biết, cần gì phải hỏi. Nguyệt Nhi ăn uống ngon lành, không nhịn được nhồm nhoàm nói: Anh Sơ Bạch, cặp song sinh long phụng nghĩa là gì? Nghe có vẻ rất lợi hại!” “À... Phải giải thích thế nào nhỉ?...” Lâm Sơ Bạch nhíu chặt hàng mày lại nghĩ ngợi xem phải giải thích thế nào để một đứa trẻ năm tuổi có thể hiểu. “Cặp song sinh long phụng có nghĩa là một cặp song sinh nhưng giới tính khác nhau, giống như chúng ta ấy, một người là trai, một người là gái, như vậy mới gọi là long phụng, nếu như cả hai đều là con trai hoặc cả hai đều là con gái thì không gọi là long phụng mà chỉ gọi là một cặp song sinh thôi!” Vũ Hàn thản nhiên nói xong, chọn miếng đùi gà dính ít ớt nhất ăn từng miếng nhỏ hết sức nhã nhặn. “Ồ, hóa ra là vậy!” Nguyệt Nhi gật đầu, cái hiểu cái không. Cô bé lại tiếp tục ăn ngon lành. Lâm Sơ Bạch sốc toàn tập, đây... Đây thực sự là một đứa trẻ năm tuổi Anh ta quan sát động tác nhã nhặn của Vũ Hàn rồi lại nghĩ tới thái độ của Vũ Hàn với anh ta từ lúc ở cửa ra vào tới tận giờ, không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ. nhỉ? Rõ ràng là cùng một mẹ sinh ra, tại sao lại khác nhau nhiều tới vậy được Tuy nhiên, cảm giác khi nhìn thấy hai đứa trẻ dễ thương có ngoại hình giống nhau như đúc này thực sự rất kỳ diệu. Trái tim anh ta sắp tan chảy tới nơi rồi! “Nhóc con, tên em là gì? Sao trước đây anh chưa gặp em bao giờ?” Lâm Sơ Bạch lại bắt đầu rủ rê làm quen. “Quyền Vũ Hàn.” Vũ Hàn hờ hững đáp. Còn những vấn đề khác, cậu không tiện trả lời. Quyền Vũ Hàn? Lâm Sơ Bạch nhẩm đọc cái tên này, đột nhiên anh ta nhớ ra, sáng nay lúc Nguyệt Nhi nói lỡ lời cũng đã nhắc đến cái tên này! Lúc ấy anh ta gặng hỏi nhưng Lâm Mặc Ca không chịu nói cho anh ta biết. Hóa ra đó là tên của cậu nhóc này. “Nhưng mà rõ ràng hai đứa bọn em là anh em sinh đôi, tại sao em thì họ Quyền còn em này lại họ Lâm? Vũ Hàn, bố của em đúng là cậu hai Quyền Giản Li sao?” Vũ Hàn yên lặng gật đầu, tiếp tục từ tốn gặm miếng đùi gà trong tay. Cậu còn không quên lau vết mỡ quanh miệng cho Nguyệt Nhi. Dáng vẻ này thực sự đúng là một người anh trai có trách nhiệm. “Ồ? Không đúng, sao sinh đôi lại mang cả họ bố và họ mẹ được chứ. Đợi đã, Nguyệt Nhi, không phải em nói với anh là mẹ em một mình sinh ra em sao? Sao có thể sinh lúc này một đứa lúc kia một đứa được? Chẳng lẽ mẹ em lén giấu em đi sao? Chuyện khó vậy mà cũng làm được à?” Lâm Sơ Bạch thực sự bó tay toàn tập, một người IQ cao như anh ta mà cũng phải choáng váng. Thế nhưng hai đứa trẻ dễ thương này đang bận ăn uống ngon lành, không có thời gian quan tâm tới anh ta. Anh ta ngồi bên cạnh giống như một tên ngốc, trơ mắt nhìn động tác đồng loạt của hai đứa trẻ nhưng một đứa thì nhã nhặn như một quý ông còn một đứa thì ăn như hổ đói, chẳng có chút hình tượng nào. Đây đúng là những đứa trẻ cùng bố cùng mẹ thật sao? Sự khác biệt thực sự quá lớn. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ thì đúng là Vũ Hàn rất giống Quyền Giản Li. Bất kể là về ngoại hình hay khí chất, thực sự chẳng khác gì được đúc ra từ cùng một khuôn. Còn Nguyệt Nhi thì vô tư, nhí nhảnh giống mẹ Lâm Mặc Ca. Chậc chậc, hai đứa trẻ này quả là hai thái cực khác biệt. Thế nhưng chẳng biết tại sao, anh ta lại hơi hâm mộ Quyền Giản Li. Nếu như hai đứa trẻ này là con của anh ta thì hạnh phúc biết mấy. Anh ta đang định gặng hỏi bọn trẻ thêm nhiều chuyện nữa thì điện thoại reo lên. Anh ta nghe máy, giọng nói lo lắng của mẹ anh ta vang lên trong điện thoại, anh ta nhướng mày, vội vã cúp điện thoại. “Nguyệt Nhi, Vũ Hàn, anh Sơ Bạch có chút việc gấp phải đi giải quyết đây, các em ngoan ngoãn ở đây chờ mẹ về, không được đi lung tung nhé, biết chưa?” Vũ Hàn khẽ gật đầu, không lên tiếng. Nguyệt Nhi sốt ruột vẫy tay đuổi anh ta: “Anh nói nhiều quá đấy...” “Cô bé vô lương tâm!” Lâm Sơ Bạch bĩu môi, sau đó lưu luyến ra về, e là phải gác thắc mắc trong lòng lại hỏi sau vậy... Thái độ lưu luyến của anh ta không hề ảnh hưởng tới hai đứa trẻ một chút nào.

 

Nguyệt Nhi ăn no căng tròn bụng, sung sướng nằm trên sô pha thở phì phò. Vũ Hàn lau dầu mỡ dính ở tay cho cô bé giống như một ông cụ non: Nguyệt Nhi, em đi rửa tay đi đã, nắm vậy bẩn quá!” “Ôi dào, lát nữa em rửa sau, giờ Nguyệt Nhi ăn no rồi, không muốn nhúc nhích.” Một lúc lâu sau, Nguyệt Nhi nhàm chán tới độ sắp ngủ thiếp đi.