Chương 189 Tất cả những chuyện có liên quan với cô
Cậu mới đột nhiên mở miệng: “Nguyệt Nhi, thực ra hôm nay anh đến đây là có chuyện muốn nói với mẹ. Bố muốn đưa anh ra nước ngoài. Sau này, có lẽ chúng ta không thể gặp nhau được nữa rồi.” “Ờm.” Nguyệt Nhi vô tâm đáp một tiếng, sau đó bất ngờ ngồi bật dậy, đôi mắt đen láy trợn tròn: “Ra nước ngoài ấy ạ? Tại sao lại phải ra nước ngoài?” “Bố nói muốn đưa anh ra nước ngoài du học nên sau này anh không ở đây nữa, em không được nghịch ngợm, phải nghe lời mẹ biết không? Giúp anh chăm sóc tốt cho mẹ nhé.” ג, mẹ. Tâm trạng Vũ Hàn rất tệ, nói một hồi, khóe mi đỏ hoe. Cậu thực sự không muốn rời khỏi đây, cậu rất muốn được mãi mãi ở bên Thế nhưng bố đã ra quyết định rồi, không ai có thể thay đổi được. “Ở nước ngoài có vui không ạ? Hay là em đi thay anh nhé..” Nguyệt Nhi kéo tay cậu cố gắng an ủi. “Anh ra nước ngoài phải đi học, chẳng lẽ em muốn đi học thay anh sao? “Hả? Nguyệt Nhi không muốn đâu! Nguyệt Nhi ghét nhất là sách.” Bọn trẻ đột nhiên im lặng, ngay cả Nguyệt Nhi luôn luôn nhí nhảnh cũng thấp thoáng vẻ buồn bã. Nghe nói giữa hai đứa trẻ sinh đôi luôn có sợi dây gắn kết với nhau, có lẽ lúc này đây, nỗi buồn trong lòng Vũ Hàn đã truyền sang cho cả Nguyệt Nhi. Sau một lúc lâu, Nguyệt Nhi mới đột nhiên lên tiếng: “Quyền Vũ Hàn, hay là hôm nay anh đừng về nữa, cứ trốn ở đây đi. Để ông bố rẻ tiền không tìm được anh, sau này anh cũng đừng quay về nữa! Để mẹ dẫn hai chúng ta cao chạy xa bay luôn...” Trái tim Vũ Hàn nóng lên, cậu cũng từng nghĩ đến chuyện này. Thế nhưng cậu biết, chuyện này có rất nhiều vấn đề. Với năng lực của bố, bất kể cậu trốn ở đâu, chắc bố đều sẽ tìm ra thôi phải không? Đến lúc đó, bố sẽ biết về mẹ và Nguyệt Nhi, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Nhìn cô bé ngây thơ ngồi bên cạnh, cậu không nhịn được hỏi: “Nguyệt Nhi, em có biết cao chạy xa bay nghĩa là gì không?” Nguyệt Nhi nháy mắt: “Ừm... Em không biết nhưng trên tivi toàn diễn như vậy mà... Chỉ cần cao chạy xa bay là sẽ được sống hạnh phúc.” Nhìn nụ cười xán lạn nở trên khuôn mặt cô bé, Vũ Hàn thở dài bất đắc dĩ... Lúc này, đèn đường đã bật sáng. Tòa cao ốc của Quyền thị vẫn đèn đuốc sáng trưng. Trong văn phòng của tổng giám đốc, Quyền Giản Li sầm sì nhìn bản tài liệu để trên mặt bàn, Nhạc Dũng nơm nớp lo sợ đứng bên cạnh. Ca. Trong tài liệu này có ghi toàn bộ kết quả điều tra liên quan tới Lâm Mặc Bắt đầu từ ngày cô đi theo mẹ nuôi Vương Vân tới nhà họ Lâm cho tới khoảng thời gian gần đây đều được ghi chép rõ ràng. Có điều, khoảng thời gian trước khi tới nhà họ Lâm thì trắng xóa, không hề có bất kỳ ghi chép gì. Tuy nhiên, chuyện này cũng rất dễ hiểu, trước đây cô đi theo Vương Vân, cô chỉ là một đứa con ngoài giá thú, với sự nhu nhược của Vương Vân, chắc hẳn không dám cho cô bất kỳ danh phận gì. Còn sau khi vào nhà họ Lâm, cô đi theo nhà họ Lâm nên mới có thân phận. Có điều, hai chữ mẹ nuôi trên giấy khiến mắt anh tối sầm lại: “Vương Vân là mẹ nuôi của Lâm Mặc Ca? Vậy mẹ ruột của cô ấy đâu?” “Không biết được, tôi cứ tưởng cô Lâm là con gái ruột của Vương Vân nhưng sau khi điều tra mới biết cô Lâm không có quan hệ máu mủ với Vương Vân!” Nhạc Dũng bước lại gần nói. qua. Quyền Giản Li cau mày, anh chợt nhớ tới lời người phụ nữ đó nói tối Cô nói vốn dĩ tất cả những gì cô làm là vì mẹ mình nhưng cuối cùng cô mới phát hiện ra mình không phải con gái của mẹ. Chẳng lẽ ý cô chính là chuyện này? “Vậy quan hệ của cô ấy và Lâm Quảng Đường thì sao?” Nếu như Vương Vân là mẹ nuôi, vậy thì chắc hẳn cô không có quan hệ gì với nhà họ Lâm cả. Bởi vì ban đầu, chính Vương Vân là người đã đón cô tới ở nhà họ Lâm. Quả nhiên: “Thưa ngài Li, thực ra cô Lâm cũng không phải người nhà họ Lâm, cô ấy không có quan hệ máu mủ gì với Lâm Quảng Đường. Chắc là Vương Vân đã nhận nuôi cô ấy từ một nơi nào đó, sau đó nuôi dưỡng như con gái của mình.” Lúc điều tra ra được điều này, Nhạc Dũng cũng rất đỗi ngạc nhiên. Vốn cứ tưởng cô Lâm là con ngoài giá thú đã đáng thương lắm rồi. Bây giờ lại phát hiện ra, cô Lâm là trẻ mồ côi. Quyền Giản Li thở dài, anh chợt xâu chuỗi lại được những chi tiết nhỏ kia. Trước đó, sở dĩ Lâm Mặc Ca cố gắng nghĩ mọi cách giúp Lâm thị giành được dự án Tuyết Thành chẳng qua là vì mẹ Vương Vân. Thế nhưng sau này cô mới biết, hóa ra Vương Vân hoàn toàn không phải mẹ mình. Có lẽ những năm qua, người này vẫn luôn cố ý lừa cô, lợi dụng cô. Cho nên trong lúc nóng giận, cô mới xin anh hủy bỏ tư cách của Lâm thị. à?" Cũng coi như là trả thù được Lâm Quảng Đường và Vương Vân. “Mấy năm qua, cuộc sống của cô ấy ở nhà họ Lâm không được tốt “Thưa ngài Li, không được tốt ạ. Nghe nói cô ấy thường xuyên bị người nhà họ Lâm ngược đãi.” Nhạc Dũng thành thật trả lời. Sắc mặt Quyền Giản Li u ám, dường như nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đen láy tỏa ra hơi thở nguy hiểm khiến Nhạc Dũng sợ hãi không khỏi lùi lại mấy bước. Anh tiếp tục đọc tiếp nội dung ghi chép chuyện thời đi học của Lâm Mặc Năm lớp bảy, cô gặp Vũ Thần: “Lâm Mặc Ca và Quyền Vũ Thần ngày ngày luôn đi học cùng nhau, như hình với bóng, như thể đang yêu đương cuồng say? Đoạn này là ai viết vậy?” Quyền Giản Li chỉ vào dòng chữ trong bản báo cáo, ánh mắt tóe lửa. Nhạc Dũng tội nghiệp run rẩy đáp: “Đó... Chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Họ chỉ cùng nhau đi học rồi tan học thôi.” Âm! Một cú đấm nện mạnh xuống mặt bàn làm trái tim nhỏ của Nhạc Dũng sợ hãi run lẩy bẩy: “Chỉ mới là học sinh cấp hai nhỏ xíu! Vậy mà không lo học hành cho giỏi, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương! Giờ nhà trường dạy học sinh như vậy sao!” Nhạc Dũng vụng trộm liếc nhìn ngài Li một cái, trong lòng không nhịn được lẩm bẩm, ngài Li nói vậy không phải quá bao đồng rồi sao? Thế nhưng Nhạc Dũng không dám nói ra lời “đại nghịch bất đạo” này. Anh đọc tiếp đoạn dưới, Vũ Thần còn cùng học một trường cấp ba nội trú với Lâm Mặc Ca! Sắc mặt ngài Li càng sầm sì hơn, có quỷ mới biết ở trường cấp ba không có bố mẹ quản lý, một đôi nam nữ trưởng thành sẽ làm những chuyện gì!
Rắc rắc rắc rắc! Đây là tiếng ngài Li nghiến răng nghiến lợi. Thế nhưng, đoạn nội dung tiếp theo lại khiến trái tim của ngài Li vui như hoa nở, sắc mặt lập tức tươi tỉnh trở lại. tay. Bởi vì trên đó viết, bởi vì Lâm Nhược Du xuất hiện nên hai người họ chia Sau đó, chuyện Vũ Thần đi ra nước ngoài cùng với bố mẹ là do chính tay anh sắp xếp. Thật không ngờ, một câu nói năm xưa của anh lại làm nên được chuyện tốt” chia uyên rẽ thủy này! Ngài Li vui vẻ ra mặt, xem ra anh đúng là có tầm nhìn xa. May mà lúc đó anh không cho bọn họ có cơ hội phát triển tiếp, nếu không hiện giờ chẳng phải Lâm Mặc Ca đã thành cháu dâu của anh rồi sao? Lần này, Nhạc Dũng thực sự bị ngài Li dọa sợ, lúc thì nổi giận đùng đùng như muốn giết người đến nơi, lúc lại cười sấp cười ngửa, rốt cuộc anh muốn thế nào? Ngài Li nổi tiếng là mặt như núi băng, mặt đơ, mặt poker face, vậy mà giờ đây lại có biểu cảm phong phú đến thế sao? Thật là khó tin! Tuy nhiên, trong lúc Nhạc Dũng còn chưa kịp cảm thán xong thì sắc mặt ngài Li lại thay đổi một lần nữa. ngạc. Lần này không phải tức giận, cũng không phải vui vẻ, mà là kinh Quyền Giản Li xem đi xem lại mấy dòng chữ trong bản báo cáo rất nhiều lần, anh cứ cảm thấy chỗ này có gì đó là lạ. Bởi vì trên đó viết, năm năm trước, mẹ nuôi Vương Vân mắc bệnh nan y, Lâm Quảng Đường lại bị đi tù, hai mẹ con họ bị mẹ con nhà họ Lâm đuổi ra khỏi nhà. Sau đó, Lâm Mặc Ca đưa Vương Vân tới California chữa trị, năm năm sau, Vương Vân lành bệnh, hai người mới quay trở lại trong nước. Vương Vân mắc bệnh nan y nhưng lại chữa trị thành công, đây là điều lạ lùng đầu tiên. Một điều lạ lùng nữa làm anh nghĩ mãi không hiểu đó chính là suốt năm năm trời, hai mẹ con không có bất kỳ thu nhập gì đã sống như thế nào? Hơn nữa, trong báo cáo viết rất rõ ràng rằng, trong vòng năm năm này, Lâm Mặc Ca luôn ở bên chăm sóc cho Vương Vân, hoàn toàn không hề đi làm. Anh đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: “Nhạc Dũng, anh nói xem, không làm việc cũng không được nhà họ Lâm tiếp tế, bệnh của Vương Vân lại còn tốn rất nhiều tiền chữa trị, suốt năm năm trời, cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?” Nhạc Dũng sửng sốt: “Đây là một khoản chi phí không nhỏ! Xem ra, trong năm năm đó, chắc chắn cô Lâm phải có nguồn thu nhập khác. Ngài Li, tôi sẽ đi điều tra ngay!” Anh khẽ gật đầu, xem ra người phụ nữ đó không phải chỉ giấu giếm anh một, hai chuyện. Nhạc Dũng còn chưa kịp đi ra khỏi văn phòng thì điện thoại đã đổ chuông. Sau khi anh ta nghe rõ người bên đầu bên kia nói gì, sắc mặt anh ta bỗng chốc thay đổi hẳn. “Ngài Li! Vừa nhận được tin, tối qua vợ cũ của Lâm Quảng Đường là Giang Dạ Thanh tử vong ở dưới sông. Hung thủ là cô Lâm! Hiện tại, cô Lâm đã bị đưa tới trại tạm giam, nghe nói có đầy đủ nhân chứng, vật chứng, trên hung khí còn phát hiện ra dấu vân tay của cô Lâm.” Sắc mặt vốn đã u ám của Quyền Giản Li lại càng sầm sì hơn. Đáy mắt anh ánh lên ánh sáng nguy hiểm: “Chuyện này có vấn đề, chắc chắn cô ấy bị người ta hãm hại, cô ấy đồng quy vu tận với tôi thì còn có lý chứ cô ấy làm gì có gan giết người!” Li. Nhạc Dũng sững sờ, anh ta thực sự không hiểu câu nói này của ngài Đồng quy vu tận là sao, nghe cứ như thể tự tử vì tình vậy. Trong lòng Quyền Giản Li cũng hiểu, có lẽ giữa anh và Lâm Mặc Ca sẽ có ngày thực sự đi tới bước đường đồng quy vu tận ấy. Anh cũng không biết vì sao nhưng anh có cảm giác như vậy. “Thế nhưng mà, ngài Li, ai lại to gan dám vu oan giá họa cho cô Lâm như vậy chứ?” Nhạc Dũng hỏi. Quyền Giản Li nhíu chặt lông mày: “Người nào có động cơ lớn nhất? Giang Dạ Thanh chết, ai là người được lợi nhất?” “Vương Vân?” Nhạc Dũng thốt lên. Vương Vân từ người thứ ba trở thành bà Lâm, còn con gái nuôi Lâm Mặc Ca thì lại phải gánh chịu nỗi oan ức này. biết. Đằng sau chuyện này là ý đồ như thế nào, không cần nghĩ cũng “Đi điều tra thật kỹ lưỡng về thân phận của Vương Vân! Phải điều tra thật rõ ràng tất cả mọi chuyện liên quan tới người phụ nữ này! Ngoài ra, khai thác dấu vân tay trên hung khí xem, tôi muốn xem xem rốt cuộc bọn họ đã làm giả vật chứng này như thế nào!” Anh tuyệt đối không tin, Lâm Mặc Ca lại làm chuyện như vậy. “Vâng, thưa ngài Li! Vậy bên phía trại tạm giam... Có cần nghĩ cách nộp tiền bảo lãnh cho cô Lâm ra ngoài trước không ạ?” Quyền Giản Li mím cánh môi mỏng một lúc lâu mới khoát tay: “Không cần, đi điều tra trước đi, tôi tự biết chừng mực!” “Tôi hiểu rồi, thưa ngài Li!” Nhạc Dũng quay người vội vàng rời đi. Bộp! Quyền Giản Li gập tập tài liệu lại, thấy trời đã dần tối, anh cũng ra khỏi văn phòng... Trại tạm giam ở ngoại ô. Trong nhà giam lạnh giá, Lâm Mặc Ca yếu ớt ngồi co quắp ở góc tường, trên người vẫn chỉ mặc mỗi một bộ bikini. Nghĩ đi nghĩ lại, cô chợt nhớ tới một mẩu truyện cười từng đọc. Có một người phụ nữ luôn mua những món đồ ngủ vừa đẹp mắt vừa đắt tiền. Người khác hỏi cô ấy vì sao, chẳng phải chỉ là đồ mặc khi đi ngủ thôi sao, chỉ cần mặc cái nào dễ chịu là được rồi.