Lạc Diệc Tuyết
Nguồn: tamlinh247.org

 

Thế nhưng cô ấy lại nói, nếu như lỡ may xảy ra động đất thì sao. Đến khi được cứu ra ngoài, chẳng lẽ muốn đứng trước mặt nhân dân cả nước mà trên người chỉ mặc một bộ đồ ngủ hoa nhí của các thím hay sao? Tuy đây là một truyện cười khá bi thương nhưng không ngờ nó lại cực kỳ hợp với cô vào lúc này. Ai có thể ngờ được rằng cô cũng có ngày bị bắt vào trại tạm giam. Hơn nữa, còn mặc một bộ đồ như thế này chứ. Cô nghĩ đến Nguyệt Nhi và Vũ Hàn lẫn tương lai tối tăm của mình nguyên một ngày nên giờ đầu óc không còn tỉnh táo nữa. Đến khóc cũng cảm thấy không còn nước mắt. Bỗng nhiên, cánh cửa sắt nặng nề được mở ra, một đồng chí cảnh sát canh gác đi vào: “Lâm Mặc Ca! Có người đến thăm cô!” Trong lúc đối phương nói, cô đã nhìn thấy một bóng người đi theo sau lưng cảnh sát. đó. Trái tim Lâm Mặc Ca chợt trở nên nặng nề, cô quay mặt đi chỗ khác. Hiện giờ, điều cô không muốn nhìn thấy nhất chính là khuôn mặt “Mặc Ca à...” Vương Vân mới mở miệng đã khóc giàn giụa nước mắt. Cách song sắt, bà ta chỉ có thể đứng ở bên ngoài, cơ thể run rẩy như thế sắp ngồi thụp xuống đất, kêu khóc đứt gan đứt ruột. Lâm Mặc Ca lạnh lùng cười nhạo một tiếng: “Tôi vẫn chưa chết, bà không cần phải khóc tang sớm thế đâu.” Sắc mặt Vương Vân cứng đờ: “Mặc Ca, mẹ... Mẹ không có ý đó...” “Vậy là ý gì? Đến xem xem tôi đã nhận tội hay chưa à? Có ngoan ngoãn gánh tội thay cho các người không phải không? Tôi không phải chuột, bà cũng không phải mèo mà là hạng ma quỷ ăn thịt người nuốt chửng luôn cả xương! Cho nên, bà đừng tới đây giả vờ từ bi nữa, không cần thiết.” Lâm Mặc Ca thực sự tức giận. Hiện giờ, cô đã hiểu rõ tất cả rồi, cô sẽ không ngu ngốc để cho người ta đùa bỡn mình như trước đây nữa. Chỉ có điều, cô đúng là đã đánh giá thấp trình độ nhẫn tâm của người phụ nữ này, không ngờ bà ta lại muốn lợi dụng cô tới mức độ này. “Mặc Ca à, mẹ biết con hận mẹ... Nhưng mẹ cũng không còn cách nào khác...” Vương Vân lau nước mắt, ánh mắt Tránh né không dám nhìn cô. “Ha ha, tôi đúng là đã quá coi thường bà.” Lâm Mặc Ca cười khẩy nói: Cái mạng này của tôi là do bà nuôi lớn nên bà muốn lấy lại cái mạng này phải không? Đúng là muốn lợi dụng tôi tới tận lúc chết mà! Ha ha, Vương Vân, bà sẽ bị báo ứng! Bà sẽ bị trời phạt!” Làm cô vứt bỏ trong sạch, vứt bỏ tôn nghiêm, thân thể vẫn chưa đủ, cuối cùng, giờ đây, bà ta còn muốn lấy mạng của cô. Cho dù là quỷ hút máu cũng chỉ đến độ ấy là cùng phải không? Người phụ nữ trước mặt cô còn ác độc hơn cả quỷ hút máu! Tàn nhẫn hơn quỷ hút máu! 66 Thế nhưng, hết lần này tới lần khác, cô lại là đồ mắt mù, gọi bà ta là mẹ suốt hai mươi lăm năm! chó! Ha ha, thật nực cười! Thật sự là tấn trò hề nực cười nhất trên đời! Kịch bản quá đỗi máu Vương Vân bị cô mắng cũng không phản bác lời nào. Bởi vì bà ta biết bà ta đáng bị mắng. “Mặc Ca à, những năm qua con đối xử tốt với mẹ, mẹ biết chứ. Đôi khi, mẹ cũng muốn cứ thế sống bình an bên con cũng được. Thế nhưng, kể từ khoảnh khắc trở lại nhà họ Lâm, nhìn thấy ả đàn bà Giang Dạ Thanh kia vênh vang đắc ý với mẹ, mẹ lại không thể nuốt trôi được cơn tức này! Mẹ có thể chịu đựng sự cay nghiệt của bà ta nhưng mẹ không thể nào chịu đựng nổi chuyện con gái ruột của mẹ gọi người người đàn bà khác là mẹ!” Nói rồi, bà ta lại nức nở thêm một hồi nữa: “Mẹ biết mẹ có lỗi với con nhưng dù sao Nhược Du cũng là con ruột của mẹ, mẹ không còn cách nào khác... Xin lỗi nhé Mặc Ca, xin lỗi con... “Ha ha, bà nghĩ một câu xin lỗi là đủ để tôi tha thứ cho bà hay sao? Tôi nói cho bà biết, không đời nào! Tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho bà!" Lâm Mặc Ca giàn giụa nước mắt: “Nếu không phải trước đây tôi bán thân chữa bệnh cho bà thì năm năm trước bà đã chết rồi! Bà hoàn toàn làm gì có cơ hội nhận mẹ con với Lâm Nhược Du! Vương Vân, rốt cuộc bà có trái tim không vậy! Hai tiếng “con ruột” quan trọng tới vậy sao! Lúc tôi liều mạng để cứu bà thì con gái ruột của bà ở đâu? Lúc tôi không quản ngày đêm chăm sóc cho bà thì con gái bà ở đâu? Lúc đó, chị ta đang hưởng thụ mọi sự vinh hoa phú quý trên đời này bên cạnh một người phụ nữ khác! Chỉ ước sao bà nhanh chết đi để chị ta đỡ ngứa mắt!” Thực ra, từ lâu cô đã không quan tâm chuyện này nữa, chẳng qua cô chỉ tức giận mà thôi. Tức giận Vương Vân không biết tốt xấu, ngay cả phải trái trắng đen cũng không phân biệt được. Có câu, kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng hận. Không ngờ cô lại ngu ngốc trả nợ cho hạng người đáng hận này! “Mẹ biết, mẹ biết tất cả Mặc Ca à... Mạng của mẹ là do con cứu, con đối xử với mẹ rất tốt, mẹ biết hết... Mẹ cũng là con người có trái tim, mẹ đâu máu lạnh vô tình như vậy!” Vương Vân khóc không thành tiếng. Lâm Mặc Ca lại càng cảm thấy nực cười hơn: “Thật sao? Vậy bà đi nói sự thực với cảnh sát đi, nói rằng các người mới là người giết Giang Dạ Thanh đi. Nếu bà không phải người máu lạnh vô tình thì vì sao bà lại muốn tôi gánh tội oan thay cho các người? Nếu như bà biết tôi là người cứu mạng bà thì bà phải báo ân chứ, sao bà lại lấy oán trả ơn như vậy được? Hay đối với bà, để

  

tôi chết đi, xuống dưới đoàn tụ với gia đình mới là trả ơn?” Vương Vân hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, sau đó nói: “Thực ra hôm nay mẹ tới đây là muốn nói cho con biết chuyện liên quan tới mẹ ruột của con. Trước đây, khi người đó vứt bỏ con, mẹ từng gặp đối phương một lần. Mặc dù bà ta đeo kính mắt che chắn nhưng mẹ có cảm giác người này không phải người tầm thường. Nhiều năm trôi qua, con càng lớn càng xinh đẹp động lòng người lại càng khiến mẹ nhớ tới dáng vẻ của mẹ ruột con, con rất giống bà ta. Tiếc rằng, nhiều năm qua, mẹ chưa từng gặp lại người này... Nếu như con muốn tìm bà ta thì có lẽ những thứ này có thể giúp được con.” “Tìm bà ta? Không phải bà bắt tôi gánh tội thay, chuẩn bị lấy mạng tôi rồi sao? Bà nói những lời này với một kẻ sắp chết phỏng có nghĩa lý gì?” Lâm Mặc Ca cười nhạo. Mẹ ruột là ai thì sao chứ? Giờ cô có cơ hội để đi tìm hay sao? Ngay cả sống hay chết giờ cũng là cả vấn đề. Huống chi, nếu năm đó người ta đã vứt bỏ cô thì sao cô lại phải khổ cực tìm kiếm người ta làm gì? Trái lại, cô còn thấy hơi hận người mẹ ruột đó. Tại sao lúc đó bà ta không bóp chết cô đi mà còn để cô sống rồi gặp phải Vương Vân chứ? Cuộc đời bi ai của cô hoàn toàn là do mẹ ruột cô ban tặng! Vương Vân bị chất vấn không còn nói được lời nào, bà ta nhìn chăm chằm cô: “Mẹ xin lỗi Mặc Ca, những gì mẹ có thể nói chỉ có vậy mà thôi, hy vọng con giữ gìn sức khỏe...” “Hứ! Bà cút đi cho tôi! Đừng để tôi nhìn thấy bà nữa! Ghê tởm!... Lâm Mặc Ca chưa từng ngờ rằng, có một ngày, mình lại nói với mẹ mình những lời này. Đương nhiên, là với người mà cô từng coi là mẹ. “Mặc.” “Cút!” Lâm Mặc Ca quát lên, trong đôi mắt rưng rưng lệ hừng hực lửa giận. Vương Vân sợ quá, người run lên, sợ hãi rụt rè rời đi... Có lẽ mọi người đều có nỗi khó xử của riêng mình. Dù là mẹ ruột của cô hay là Vương Vân cũng vậy. Thế nhưng cô có làm gì sai đâu chứ? Vì sao, hết lần này tới lần khác, cô lại là người phải gánh chịu tất cả mọi chuyện! Đêm khuya dần. Trăng treo giữa trời. Trong phòng khách, bọn trẻ vẫn còn đang ngẩn người chờ mẹ, sắp hóa thành hòn vọng phu tới nơi cả rồi! Chương trình thế giới động vật trên tivi đã phát đến đoạn cuối, Vũ Hàn yên lặng xem, thỉnh thoảng lo lắng nhìn đồng hồ. Nguyệt Nhi ngồi tựa ở đầu kia sô pha, mí mắt càng ngày càng nặng trĩu, càng ngày càng nặng trĩu... Tích tích... Chuông báo của điện thoại di động của Vũ Hàn reo lên. Nguyệt Nhi giật mình suýt nữa ngã khỏi ghế sô pha. “Sao vậy, sao vậy? Có phải mẹ về rồi không?” Cô bé vẫn chưa mở mắt ra đã vội hỏi. “Không phải, anh phải về nhà rồi.” Vũ Hàn khẽ nói. Hôm nay cậu tới đây là để gặp mẹ nhưng tới giờ mẹ vẫn chưa về. Hơn nữa, điện thoại vẫn trong trạng thái khóa máy. Nguyệt Nhi nghe vậy nóng ruột: “Nhưng mẹ vẫn chưa về. Quyền Vũ Hàn, anh ở lại đây với Nguyệt Nhi thêm một lát nữa được không? Nguyệt Nhi không muốn ở một mình... Hơn nữa, tối nay anh Sơ Bạch cũng không ở đây... Em sợ nhất là cô đơn lạnh lẽo đó...” Cặp mày xinh đẹp của Vũ Hàn chau lại. Để Nguyệt Nhi ở đây một mình, cậu cũng không yên tâm. Thế nhưng cậu lại không thể ở lại đây. “Nếu như tối nay anh không về, bà nội sẽ sai người đi tìm anh khắp nơi. Đến lúc đó, chắc chắn bố sẽ tức giận, chưa biết chừng sẽ đưa anh ra nước ngoài ngay lập tức.” Nguyệt Nhi bĩu môi, cô bé cũng từng trải qua nên hiểu rất rõ. Lần trước, cô tự ý rời khỏi nhà cũ của nhà họ Quyền, tới lúc bị bắt về, ông bố rẻ tiền nổi trận lôi đình, nhốt cô vào trong chuồng chó! Cho nên lần này nếu như lại chọc giận ông bố rẻ tiền này thì người gặp xui xẻo sẽ là Quyền Vũ Hàn. “Anh không thể không quay về nhưng Nguyệt Nhi cũng không muốn ở một mình. Rốt cuộc mẹ đi đâu rồi nhỉ, sao khuya thế này rồi vẫn chưa về... Quyền Vũ Hàn, anh nghĩ liệu có phải mẹ không cần Nguyệt Nhi nữa rồi không?” Vũ Hàn thở dài bất đắc dĩ, vỗ vai em gái giống hệt một ông cụ non: “Yên tâm đi, mẹ sẽ không bỏ rơi em đâu. Anh nghĩ chắc hẳn mẹ bận chuyện gì đó thôi.” "" “Thật sao? Vậy là chuyện gì? Chuyện gì quan trọng hơn Nguyệt Nhi? Nguyệt Nhi chớp đôi mắt to hỏi đầy ngây thơ. Vũ Hàn cau mày, cậu lo rằng mẹ đã xảy ra chuyện rồi. Nếu như mẹ không xảy ra chuyện thì không thể nào lại không về nhà đúng giờ được. Mẹ sẽ không bỏ Nguyệt Nhi ở nhà một mình. Đột nhiên, Nguyệt Nhi giật mình thốt lên: “Đúng rồi, anh nghĩ liệu có phải hôm nay mẹ đang ở chỗ bố không nhỉ? Giống như hôm qua ấy?” Vừa rồi Nguyệt Nhi đã kể cho Vũ Hàn biết chuyện tối qua. Mẹ đột nhiên mất tích, Nguyệt Nhi nhờ anh Sơ Bạch gọi điện cho bố đi tìm mẹ, sau đó mẹ đi cả đêm không về, kết quả là ở chỗ bố cả đêm. Vũ Hàn nghĩ thầm, nếu như mẹ ở chỗ bố thì đúng là rất có khả năng sẽ không thể về được. Bởi vì mẹ không dám nói ra chuyện Nguyệt Nhi đang ở nhà một mình còn từ xưa tới nay bố lại luôn ngang ngược, rất có khả năng bố không cho mẹ về. bố!" Nghĩ đến đây, cậu âm thầm tính toán: “Rất có thể, vậy giờ anh sẽ đi tìm “Em cũng đi!” Nguyệt Nhi nhảy khỏi ghế sô pha theo anh. “Không được, em ngoan ngoãn chờ ở nhà đi, bao giờ tìm được mẹ, anh sẽ để mẹ về với em ngay!”

  

“Không đâu, Nguyệt Nhi cũng rất muốn nhanh chóng được gặp mẹ.. Hơn nữa Nguyệt Nhi... Thật sự không muốn ở nhà một mình đâu!” sợ. Mặc dù cô bé không chịu thừa nhận nhưng Vũ Hàn cũng biết, cô bé Sau một lúc lâu, cậu mới nói đầy chân thành: “Anh có thể dẫn em đi gặp bố nhưng em phải hứa với anh một chuyện, nhất định phải nghe lời anh, anh bảo em làm gì thì em làm như vậy, không được tùy tiện mở miệng nói chuyện, lại càng không được để lộ ngoại hình thật của em trước mặt người khác nhé! Nếu em làm được thì anh sẽ dẫn em đi, được không?” Khuôn mặt nhỏ của Nguyệt Nhi lập tức xị ra: “Không đâu! Phiền phức như vậy, Nguyệt Nhi không nhớ nổi đâu... “Vậy quên đi, anh đi tìm bố một mình, em ở nhà chờ..” Vũ Hàn nhàn nhạt nói, sau đó làm bộ rời đi. Nguyệt Nhi trong nháy mắt hoảng hốt, nhếch miệng nói: “Được rồi, được rồi, Nguyệt Nhi em đồng ý là được mà!” Bước chân của Vũ Hàn dừng lại, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc thẳng không thể phủ nhận. Cậu biết cuối cùng Nguyệt Nhi sẽ nghe lời cậu. “Ngoan nhé, chúng ta chuẩn bị thôi.” Vũ Hàn kéo cô bé vào phòng: Nguyệt Nhi, anh tìm cho em một bộ váy hoa đẹp nhất nhé!” “Hả? Tìm váy làm gì?” Nguyệt Nhi chớp mắt hỏi. “Lát nữa em sẽ biết...” Vũ Hàn nói một cách bí ẩn, tìm kiếm thứ gì đó trong tủ quần áo... Đêm càng lúc càng sâu. Mây đen dày đặc. Có vẻ như một cơn mưa xối xả sắp ập đến. Vừa lái xe, Quyền Huyền vừa nhìn hai nhóc con ngồi phía sau, ánh mắt thật sáng ngời. “Chú nói này cháu trai, từ khi nào cháu có bạn gái xinh đẹp như vậy nhỉ? Sao chú ba lại không biết?” Vũ Hàn liếc nhìn Nguyệt Nhi đang trầm mặc ngồi ở bên cạnh, bình tĩnh nói: “Đây chỉ là bạn tốt của cháu, không phải bạn gái đâu ạ.” “Éc? Vậy à? Nhưng chú thấy hai đứa rất xứng đôi. Cô bạn nhỏ, cháu tên là gì vậy? Lớn lên nhất định rất xinh đẹp!” Quyền Huyền chào hỏi Nguyệt Nhi. Nguyệt Nhi cảm thấy ấm ức, cô muốn nói chuyện với chú ba để giải tỏa “nỗi khổ vì tình yêu” những ngày qua, nhưng vì tình trạng hiện tại của mình, cô không dám nói gì cả. “Cậu ấy tên là Lâm Nguyệt Nhi!” Vũ Hàm giúp cô bé ngắt lời, cong môi nói: “Chú ba, sao chú biết cậu ấy sẽ là mỹ nữ?” Nguyệt Nhi hiện tại đang đội một bộ tóc giả thẳng dài màu đen cùng với một chiếc khăn choàng, Vũ Hàn cũng đã tỉ mỉ cài một chiếc nơ nhỏ xinh đẹp trên tóc cô bé. Còn để cô bé đeo một chiếc khẩu trang to, sợ đôi mắt đẹp của cô bé bị bố nhận ra, cậu còn đặc biệt đeo thêm cho cô bé một cặp kính cận dày. Cho nên Nguyệt Nhi hiện tại giống như một cây nấm nhỏ trầm lặng cận thị đáng yêu. Cô bé vẫn đang mặc chiếc váy công chúa hoa màu hồng yêu thích của mình, cùng với tính khí cư xử tốt của cô bé, đó là vẻ ngoài mà Nguyệt Nhi chưa từng có trước đây. Nhưng có trời mới biết, hiện tại Nguyệt Nhi sắp ngạt thở mà chết. Nếu không phải vì nhìn thấy mẹ, cô bé đã sớm tháo khẩu trang ra, vui vẻ với chú ba của mình. Quyền Huyền lại liếc nhìn qua kính chiếu hậu với ánh mắt xảo quyệt: Chú ba đây chính là công tử phong lưu ngủ trên ngàn hoa, nhìn phụ nữ đương nhiên có thể nhận ra từng người một. Cho dù cô gái nhỏ này được hóa trang tốt đến đâu, từ đôi mắt của cô bé chủ có thể nhìn ra cô bé là một người đẹp! Cái này gọi là kỹ năng! Hiểu chưa?” Hai đứa nhóc đồng thời cong môi, chú ba vẫn như cũ, cái này cũng đáng để khoe khoang sao? Quyền Huyền sao có thể biết được hai đứa nhóc đang suy nghĩ cái gì, anh ta không ngừng tự nói: “Nhưng cháu trai lớn, thấy cháu có bạn gái nhỏ, chủ ba cũng yên tâm đi. Trước đây cháu thích mấy anh trai đẹp trai, cháu có biết chú ba lo lắng cho xu hướng giới tính của cháu như thế nào không? Oi chao, mấy ngày nay chú lo cho cháu, tim chú sắp nát rồi...” Vũ Hàn lườm Nguyệt Nhi, đều trách cô bé, lúc trước cùng chú ba ra ngoài đi chơi, vô tình lộ ra bản chất, vừa nhìn thấy mấy anh trai đẹp trai, ánh mắt đã sáng lên. Thật khó để cô bé không bị lộ. “Ồ, đúng rồi, đây là lần đầu tiên cháu dẫn bạn về nhà, chúng ta phải ăn mừng, cháu có nghĩ vậy không? Lát nữa chú ba chuẩn bị tiệc mừng cho cháu được chứ. Bạn gái nhỏ của cháu, nhất định sẽ thích.” kết. Bla bla. Một khi cuộc trò chuyện của Quyền Huyền được mở ra, sẽ không có hồi Trên đầu Vũ Hàn xuất hiện vạch đen, cậu chợt nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng khác. Những người có thể chơi với Nguyệt Nhi đều có một vài đặc điểm chung, ngoại hình siêu đẹp trai, lãng mạn, tính cách vui vẻ và điểm quan trọng nhất là họ nói rất nhiều! Cứ nhìn chú ba, rồi nhìn anh Sơ Bạch kia thì biết. Bất đắc dĩ thở dài, cậu bé nhàn nhạt nói: “Không cần đâu chú ba, cậu ấy rất thẹn thùng, không thích những thứ này.” “Không thích, có thể từ từ làm quen, sau này sẽ thích. Con gái đương nhiên ngại ngùng, nhưng mà cô bạn nhỏ ơi, chú là người rất tốt, cháu nhất định sẽ thích chú.” Nghe anh ta kể chuyện hài kịch, xe đã từ từ lái vào nhà cũ. Lập tức, có một người hầu chào đón anh ta: “Cậu ba, cậu chủ nhỏ, ngài đã trở về? Vừa rồi bà chủ đã ngủ, bây giờ tôi sẽ đi nói với bà chủ!” “Không cần, để bà nội ngủ đi, sáng mai cháu gặp bà nội cũng được.” Vũ Hàn trầm giọng nói như một ông chủ nhỏ. “Vâng, cậu chủ nhỏ! Nhưng đây là... Bạn của ngài sao?” Người hầu nhìn cô gái nhỏ nấp sau lưng cậu chủ, hỏi. “À, đó là bạn của cháu!” “Được rồi! Các người đều đi xuống đi!” Quyền Huyền không kiên nhẫn xua tay, ôm lấy Vũ Hàn, sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Nhi bé đi vào trong: “Đi thôi, chú ba tổ chức tiệc cho hai đứa!” Vũ Hàn vốn muốn cự tuyệt, nhưng Quyền Huyền đã nổi dậy, làm sao có

  

thể ngăn cản. Ba người vừa bước vào phòng khách, đột nhiên cảm thấy bầu không khí u ám khác thường: “Chú ba! Chú lại lỗi Quyền Vũ Hàn ra ngoài chơi bời à!?" Thanh âm lạnh lùng phát ra từ trong bóng tối khiến Quyền Huyền kinh hãi run lên, tóc gáy dựng đứng. Giây tiếp theo, đèn nhấp nháy, bật sáng. “Cậu ba, cái kia... Cậu hai cũng đã trở về...” Người hầu lúc này mới phục tùng nói, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng Quyền Giản Li, liền sợ hãi rụt cổ lại. Quyền Huyền hung hăng trừng mắt nhìn người hầu, không nói sớm! Nói sớm để ông đây còn chuẩn bị tâm lý, chuyện này làm sợ đến mức suýt nữa thì hồn phi phách tán. “Ồ, anh hai cũng ở nhà hả, vậy hai bố con trò chuyện đi, tôi không quấy rầy nữa...” Nói xong đặt Vũ Hàn ở trên mặt đất, ghé vào lỗ tai cậu nói nhỏ: Cháu trai lớn, đừng bán đứng chú ba nhé, hạnh phúc nửa đời sau của chú ba đều trông cậy vào cháu đấy..” Cuối cùng, anh ta rời đi mà không nhìn lại. Nguyệt Nhi liếc nhìn bóng lưng đang di chuyển nhanh của chú ba, trợn mắt khinh thường, thật không nghĩa khí! “Bố!” Vũ Hàn ngoan ngoãn gọi một tiếng, nắm lấy tay nhỏ bé của Nguyệt Nhi: “Đây là Lâm Nguyệt Nhi! Trước khi ra nước ngoài, có thể để cậu ấy ở cùng con mấy ngày không?” Khi cậu nói điều này, trong mắt của đứa nhỏ có một tia sáng. Cậu muốn giới thiệu Nguyệt Nhi bằng một giọng điệu khác biết bao nhiêu, nói với bố rằng Nguyệt Nhi cũng là con của bố. Nhưng bây giờ, cậu không có dũng khí đó. Quyền Giản Li nhìn cô bé che mặt kín mít đang đứng bên cạnh con trai mình, nhíu mày: “Lâm Nguyệt Nhi? Cô bé là người đưa cuốn truyện tranh đó cho con sao?” Vũ Hàn sững người một lúc, không ngờ trí nhớ của bố lại tốt như vậy. Lập tức gật đầu: “Dạ, cậu ấy là người bạn duy nhất của con ở đây, cho nên trước khi ra nước ngoài, con muốn nói chuyện với cậu ấy nhiều hơn, được không bố?” Quyền Giản Li vẫn nhíu mày: “Cô bé bị cảm à?” Vũ Hàn liếc nhìn Nguyệt Nhi, giải thích nói: “Da của cậu từ nhỏ rất mẫn cảm, không tiếp xúc được với bụi trong không khí, cho nên cậu ấy luôn đeo khẩu trang” Đây là một cái cớ mà cậu đã nghĩ ra từ trước. Mặc dù có chút khập khiễng, nhưng cũng không thể nói là cô bé bị cảm, nếu như vậy, bố nhất định sẽ cách ly cô bé. Sắc mặt Quyền Giản Li hơi âm trầm, lạnh lùng nhìn cô gái nhỏ đứng trước mặt mình, luôn cảm thấy ánh mắt của cô bé có vẻ quen quen. Nghĩ đến cuốn truyện tranh mà cô bé đưa cho Vũ Hàn, anh cảm thấy không vui. Sao con trai của Quyền Giản Li lại có thể kết bạn với người có chỉ số IQ thấp như vậy? Tuy nhiên, bắt gặp ánh mắt tha thiết của con trai, anh lại không thể bày tỏ sự tức giận của mình. Nguyệt Nhi cảm thấy không thoải mái khi bị anh nhìn, cô bé lẩm bẩm với chính mình, bố đừng nhận ra con... Hồi lâu sau, anh khẽ gật đầu: “Được, nhưng chỉ lần này thôi, không có lần sau! Về sau cũng đừng kết giao bạn bè không ra gì như vậy nữa!” Vũ Hàn thầm thở phào nhẹ nhõm, siết chặt tay nhỏ bé của Nguyệt Nhi: Nhưng mà bố, con ra nước ngoài, con sẽ kết giao được nhiều bạn bè hơn, có lẽ trong số những người bạn đó, có người bố càng không thích.” Cậu cố tình nói những lời này, chỉ để bày tỏ sự phản kháng của mình. Nếu bố nhất quyết muốn gửi cậu ra nước ngoài, đây là cơ hội duy nhất để cậu phản kháng. Quả nhiên, sắc mặt Quyền Giản Li càng ngày càng âm trầm: “Sau này kết giao bạn bè ở nước ngoài đều phải được bố cho phép! Hơn nữa, chuyện ra nước ngoài đã quyết định, không được ngọ nguậy nữa!” Vẻ mặt Vũ Hàn trở nên chán nản, nhưng cậu không nói gì thêm. Đây là kết quả cậu đã biết, không phải sao? Khi bố nói điều đó lần đầu tiên, cậu đã biết điều đó. Quyết định này sẽ không thay đổi. “Bố, hôm nay bố sẽ ở đây sao?” Vũ Hàn lạnh lùng hỏi. “Ừm!” Quyền Giản Li nhẹ giọng đáp lại, thâm ý nhìn con trai: “Sao vậy? Bố không thể ở đây à?” “Không phải...” Vũ Hàn lại cười nhạt một tiếng: “Vậy bố, con đưa Nguyệt Nhi vào trước!” Nói xong, không đợi Quyền Giản Li trả lời, hai đứa nhóc đã quay người, trở về phòng của Vũ Hàn. Cửa vừa đóng lại, Nguyệt Nhi không kịp chờ đợi tháo khẩu trang và mắt kính ra, một đôi mắt to sáng ngời bừng bừng. “Cái gì mà không ra gì! Bố rẻ tiền này thật xấu xa! Nguyệt Nhi ghét ông ấy nhất! Hừ!...” “Suỵt! Nguyệt Nhi nhỏ giọng lại đi, nếu bị nghe lỏm được thì rất nguy hiểm.” Vũ Hàn vội vàng bịt miệng cô gái nhỏ, vẻ mặt đau lòng: “Nguyệt nhi, hình như mẹ không ở cùng ba... Vậy mẹ sẽ đi đâu?” Vừa rồi cậu đã hỏi bố hôm nay có ở đây không. Nếu bố không ở đây, vẫn đi ra ngoài, có lẽ là bố đi tìm mẹ. Nhưng bố lại trả lời rằng ông muốn ở đây, điều đó có nghĩa là mẹ hoàn toàn không ở với bố. Nghe cậu giải thích, Nguyệt Nhi đột nhiên trở nên chán nản: “Quyền Vũ hàn, tất cả là lỗi của anh! Nói dối em có thể mẹ đang ở với bố xấu xa, thậm chí còn cho em ăn mặc kỳ lạ như vậy! Bây giờ Nguyệt Nhi phải về nhà để tìm mẹ! Không muốn ở với người bố xấu xa đó đâu...” Nói xong, cô bé tức giận định bỏ đi.

  

thể sẽ mưa, còn có sấm sét rất lớn..”