Chương 196 Thế nhưng là, kháng nghị vô hiệu!
Bởi vì trong nhà chỉ có một cháu trai là Vũ Hàn, không có cháu gái, cho nên bây giờ nhìn thấy cô bé đáng yêu như vậy, trong lòng bà vẫn là rất thích. Ông cụ Quyền lại chỉ cảm thấy cách ăn mặc của cô bé này quá kì lạ, ông lắc đầu hỏi: “Tại sao lại đeo khẩu trang? Chẳng lẽ mắc bệnh truyền nhiễm gì đó? Nếu đúng vậy, Vũ Hàn, cháu không thể chơi đùa cùng cô bé ấy!” “Không phải như vậy! Bạn ấy chỉ có làn da không tốt, không thể tiếp xúc với không khí bụi bẩn! Ông nội, ông không được nói bạn ấy như vậy!” Cậu nhóc phản đối nói. Ngô Ngọc Khiết cũng trừng mắt nhìn ông cụ Quyền một chút: “Đúng vậy, Vũ Hàn nhất định có chủ ý của mình, ông chủ đừng lo lắng” Sau đó mỉm cười quay sang nhìn cậu nhóc hỏi: “Vậy hôm nay Vũ Hàn liền đem bạn tốt của mình về nhà chơi vui vẻ đi...” “Bà nội!” Cậu nhóc trong nháy mắt nước mắt lưng tròng, trong lòng đau xót nói: “Mấy ngày nữa bố sẽ đưa Vũ Hàn sang nước ngoài, cho nên hôm nay cháu muốn dẫn bạn tốt ra ngoài chơi một ngày, lưu lại những kỷ niệm tốt đẹp, có được không ạ?” “Không được! Ở bên ngoài quá nguy hiểm! Hai đứa trẻ như các cháu làm sao có thể đi đến những nơi nguy hiểm như thế chứ, ngoan ngoãn ở nhà đi!” Ông cụ Quyền trầm giọng nói. "Oa.... Miệng nhỏ của cậu nhóc ngay lập tức cong xuống, bộ dạng khóc rất thảm thiết. Ngô Ngọc Khiết thấy vậy liền đau lòng, an ủi cậu nhóc: “Vũ Hàn ngoan, đừng khóc...” “Hu hu... Cháu chán ghét ông nội, chán ghét bố! Cả hai người đều không cho Vũ Hàn ra ngoài chơi... Nếu mai sau Vũ Hàn sang nước ngoài, chắc chắn đến cả một người bạn tốt cũng không có. Hu hu.” Vừa nói cậu nhóc liền dứt khoát đặt mông ngồi xuống mặt đất, hai chân khua khua, nước mắt nước mũi giàn giụa. Ông cụ Quyền lo lắng, cuối cùng cũng chỉ có thể bất lực thở dài. Ngô Ngọc Khiết đau lòng đến mức sắp khóc, bà hung hăng trừng ông cụ Quyền một chút, rồi nói với cậu nhóc: “Vũ Hàn ngoan, đừng khóc nữa... không cần nghe lời ông nội cháu, bà nội đồng ý với cháu, sẽ để cho cháu đưa bạn ra ngoài chơi, muốn đi chỗ nào cũng được, có được hay không? Đừng khóc nha...” “Thật sao? Bà nội không được nói dối!” Cậu nhóc mở to hai mắt hỏi. Trên hàng mi dài còn đọng lại hai giọt nước mắt trong veo. “Đương nhiên là thật rồi, bà nội bảo người đưa các cháu ra ngoài chơi! Chơi một ngày! Có được hay không?” “Ha ha! Bà nội là tốt nhất, bà nội cháu yêu bà...” Nghe xong cậu nhóc ngay lập tức nín khóc cười phá lên, nhào vào trong ngực bà nội. hơn. Ngô Ngọc Khiết mừng rỡ cười ha ha không ngừng. Ông cụ Quyền thấy cháu trai vui vẻ như vậy, cũng không thể nói gì Ông là người lớn như vậy, cũng không thể so đo với đứa trẻ năm tuổi không phải sao.. Đợi đến khi đôi bạn già rời đi, cô gái nhỏ đứng một bên yên tĩnh, bất đắc dĩ lại ghét bỏ kéo cậu nhóc còn đang khóc đến trời đất: “Này, Nguyệt Nhi, ông bà đã đi rồi. Đúng vậy, hiện tại cô bé đã trở thành Vũ Hàn. Cậu bé chính là kẻ giả gái thật sự. Nếu không phải đêm qua Nguyệt Nhi gây họa, cậu bé cũng không phải tự mình ra trận. A, nói đến đây là đầy nước mắt, cậu bé đem mọi chuyện nghĩ một cách quá đơn giản. Cho nên, vì không để Nguyệt Nhi lại tiếp tục gây họa gặp rắc rối nữa, cậu bé chỉ có thể ủy khuất một chút, đội tóc giả và mặc vào chiếc váy công chúa của Nguyệt Nhi. Chán... Trước đó Vũ Hàn ở cùng chỗ với mẹ lâu như vậy, đều thành công nguy trang cho đến bây giờ, cũng kiên trì cho đến bây giờ, vẫn luôn không mặc váy của Nguyệt Nhi, vậy mà không nghĩ tới giờ đây lại chủ động mặc vào. A, đây đúng là một sự sỉ nhục lớn trong cuộc đời của cậu. “A? Đi thôi? Em mệt chết rồi...” Nguyệt Nhi lau những giọt nước mắt cố nặn ra, uỳnh uỵch đứng lên, đắc ý nói: “Thế nào, nhìn thấy Nguyệt Nhi biểu hiện xuất sắc chứ. Mặc kệ là ông bố rẻ tiền hay ông nội bà nội, đều thích nhất là bộ dạng này, anh biết tại sao anh không được cưng chiều chưa? Ha ha..." “Anh mới không mặt dày như em!” Vũ Hàn giật giật váy, nói với bộ mặt xem thường. Nguyệt Nhi ngạo nghễ vỗ vỗ bờ vai của cậu: “Quyền Vũ Hàn, nếu anh vừa khóc vừa giở trò trước mặt ông bố rẻ tiền của anh như thế này, lại khóc thương tâm một chút, nói không chừng ông ta sẽ không đưa anh sang nước ngoài đâu.” Ánh mắt Vũ Hàn trầm xuống, đúng không? Có lẽ bình thường khi gặp vấn đề nhỏ có thể khóc lóc để giải quyết, nhưng chuyện lớn như sang nước ngoài này, bố sẽ dễ dàng thay đổi quyết định ư? Với lại, cậu cũng không khóc được, nhất là, không có cách nào khóc đến “kinh thiên động địa” giống như Nguyệt Nhi... Nửa giờ sau, một chiếc xe bảo mẫu, hai người làm, còn có hai đứa nhỏ đáng yêu, cùng nhau xuất phát. Về phần hai người làm này vẫn là Nguyệt Nhi nói hết lời mới có thể giảm bớt, vốn dĩ là Ngô Ngọc Khiết muốn phái một đoàn người đi theo. Dưới sự phản đối dữ dội của Nguyệt Nhi, cuối cùng chỉ còn lại hai người. Nguyệt Nhi vui vẻ đến mức sắp bay lên được, thế nhưng Vũ Hàn chỉ có thể ngồi ngoan ngoãn, so với tác phong thường ngày của cậu cũng tương tự vậy. Không thể không nói, cậu ấy đóng giả thành nhân vật là một cô gái nhỏ nên thích hợp hơn một chút. Cuối cùng, đã đến khu vui chơi khao khát từ lâu. Nguyệt Nhi tỏ vẻ hung dữ, để hai người làm đi theo sau từ xa, đám người làm không dám chống lại, chỉ có thể thành thật ở phía sau. “Oa, đẹp quá! Đây là lần đầu tiên Nguyệt Nhi đến đây đấy!” Nguyệt Nhi nhìn những khu trò chơi bên trong đến hoa mắt, hưng phấn nói. Vũ Hàn đeo khẩu trang thấp giọng nói: “Mẹ đã từng dẫn anh đến nơi này!” Lần đó, sau khi mẹ mang cậu đi tìm Nguyệt Nhi, đã đến đây chơi một ngày.
Ngày đó, cũng là khoảng thời gian Vũ Hàn vui vẻ nhất trong năm năm qua. Nhưng hôm nay, có lẽ cũng sẽ là một kí ức tốt đẹp đúng không? Bởi vì cậu và Nguyệt Nhi cùng nhau đi đến nơi này. Miệng nhỏ của Nguyệt Nhi vểnh cao lên: “Hừ, hai người thật đáng ghét, vậy mà giấu Nguyệt Nhi vụng trộm đến! Hôm nay, em muốn báo thù! Quyền Vũ Hàn, anh phải cùng em chơi những trò chơi em muốn một lần!” Vũ Hàn bất đắc dĩ bĩu môi, còn chưa trả lời, đã bị Nguyệt Nhi kéo đi chơi trò chơi đầu tiên, cũng là trò chơi kích thích nhất, tàu lượn siêu tốc. “Cái này...Anh không thích!” Vũ Hàn mở miệng kháng nghị. Thế nhưng là, kháng nghị vô hiệu! Lúc trước cậu cùng mẹ đã từng ngồi qua một chỗ, lần đó thế mà bị dọa thật thê thảm, cho nên hôm nay thật không muốn ngồi chút nào. Nhưng thấy mặt mũi Nguyệt Nhi tràn đầy hưng phấn, chỉ có thể theo cô bé.