Chương 197 “Anh không sao chứ?

Lạc Diệc Tuyết
Nguồn: tamlinh247.org

 

Ầm ầm... Tàu lượn siêu tốc bắt đầu chậm rãi chuyển động, mới vừa bắt đầu, Vũ Hàn đã nhắm chặt hai mắt, loại cảm giác mất trọng lượng này, cậu thật sự rất không thích. Với lại cảm giác ở trên cao, khiến trong lòng cậu cảm thấy không an toàn, rất không thoải mái. Nguyệt Nhi ở bên cạnh lại hưng phấn đến mức hai mắt sáng lấp lánh, nắm thật chặt tay của Vũ Hàn: “Oa! Có thể sờ thấy đám mây này!...” ແ 33 Vũ Hàn không nói gì, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, một tay chăm chú giữ lại tóc giả. Cũng không thể để tóc giả rơi ra vào lúc này. Trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn, may là hôm nay cậu đội tóc giả, nếu không, sợ là Nguyệt Nhi đứa nhỏ kia lại gặp rắc rối. Vừa nghĩ đến chuyện này, một tiếng gào thét bén nhọn liền truyền đến bên tai, thân thể đột nhiên lao xuống phía dưới. "A! ! !..." Vũ Hàn nhịn không được, đau khổ hét lên. Nguyệt Nhi bên cạnh cũng hét to lên theo, nhưng đây là loại hét lên vui sướng. Còn Vũ Hàn là vì sợ hãi. Sau một vòng, sắc mặt Vũ Hàn tái nhợt, bắp chân như nhũn ra, đến xuống xe cũng là Nguyệt Nhi đỡ xuống. “Anh không sao chứ?” Nguyệt Nhi lo lắng hỏi. Vũ Hàn lắc đầu, không nói lên lời. Bây giờ cậu đã bắt đầu hối hận khi đến khu vui chơi. Hơn nữa hoài nghi về thái độ lạc quan vừa rồi, thật sự hôm nay có thể lưu lại kỉ niệm “tốt đẹp” sao? “Nếu không sao, chúng ta đi thuyền hải tặc nhé!...” Nguyệt Nhi tiếp tục hứng thú bừng bừng. Sắc mặt Vũ Hàn tái xanh, chỉ tiếc rằng bị khẩu trang che mất, căn bản không nhìn ra. Kết quả, còn chưa đợi cậu kháng nghị, lại bị Nguyệt Nhi kéo đi lên, lại là một vòng đơn phương trừng phạt khác. Nguyệt Nhi cười đến là hưng phấn, không tim không phổi. Khuôn mặt Vũ Hàn khổ sở, không còn sức để nói chuyện. Hết lần này tới lần khác, Nguyệt Nhi chơi còn rất vui vẻ, lôi kéo tay nhỏ của cậu đứng dưới thuyền hải tặc, hướng về phía người làm hô lớn: “Mau chụp cho chúng tôi kiểu ảnh! Muốn chụp thật xinh đẹp!” Tách tách! Một bức ảnh chỉ thuộc về hai anh em- họ đã được tạo ra. Một người cười đến xán lạn tươi đẹp, một người đeo mắt kính khẩu trang, để tóc dài kiểu công chúa và quấn khăn choàng, cặp mắt kia to sáng lại biểu lộ ra sự u ám buồn bã. Nhưng nhìn bức ảnh này, cô gái nhỏ thật đúng là vừa dễ thương, vừa dịu dàng, vừa yên tĩnh. Hai đứa nhỏ đem hầu hết tất cả các công trình trò chơi chơi một vòng, Vũ Hàn đã hoa mắt chóng mặt, đi lại đều nhẹ nhàng. Nhưng Nguyệt Nhi vẫn tràn đầy năng lượng như cũ, ngừng giễu cợt cậu: “Quyền Vũ Hàn, không nghĩ tới lá gan anh nhỏ như vậy đấy? Vậy sau này em chính là chị gái nha....Nào, ngoan ngoãn gọi chị.” Vũ Hàn ngồi trên ghế thở hổn hển, hung tợn trừng cô một chút: “Hừ, không phải còn một nơi chưa đi sao?” “A? Nơi nào nơi nào?” Nguyệt Nhi vẫn như cũ hưng phấn mười phân. Tay nhỏ của Vũ Hàn chỉ: “Nơi đó!” Nguyệt Nhi nhìn theo hướng cậu chỉ, trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ biến đổi: “A, đã trễ như vậy rồi sao, bụng thật đói, chúng ta trở về nhà thôi...” Vũ Hàn khinh bỉ nhìn cô bé một chút: “Không dám sao?” “Ai không dám! Em chỉ là đói bụng thôi!” Nguyệt Nhi lẩm bẩm. Vụng trộm liếc nhìn ánh mắt xem thường của Vũ Hàn, mân mê khóe miệng cao cao: ‘Hừ, đi thì đi, lát sau đi ra anh đừng khóc nhè đấy!”

 

Sau đó lại nhăn nhó,nhưng rồi cũng bị Vũ Hàn lôi kéo đi về hướng nhà ma. "A!.....A! ! ! " Không đầy một phút, bên trong truyền đến từng đợt gào thét... Mười phút sau, hai bóng dáng nho nhỏ từ lối ra đi ra, lại là Vũ Hàn đỡ Nguyệt Nhi! Khuôn mặt nhỏ của Nguyệt Nhi trắng bệch, nước mắt đảo quanh tại hốc mắt: “Hu hu...Cái quỷ gì mà, xấu hổ chết rồi, không có gì dọa người cả! Hu hu...." Nhìn cô bé rõ ràng sợ hãi lại tỏ ra dáng vẻ không sợ gì cả, Vũ Hàn thở phào bật cười. Hóa ra cô gái nhỏ vẫn có nhược điểm. Vừa rồi ở bên trong hung hăng chui vào ngực hắn, đến con mắt cũng không dám mở ra.

 

Điều này thực sự giống như một cô gái bình thường. “Đến, chụp hình nào!” Vũ Hàn lôi kéo Nguyệt Nhi đứng trước nhà ma. Tách tách. Lại một bức ảnh nữa được tạo ra. Ngược lại khác với bức ảnh trước. Trong bức ảnh trước, đều là Nguyệt Nhi tươi cười xán lạn, mà bức ảnh này lại là cô gái nhỏ đeo mắt kính khẩu trang cười cong mặt mày, mà khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyệt Nhi thì rưng rưng nước mắt. không tệ.