Chương 202 Anh yêu thân thể của em.

Lạc Diệc Tuyết
Nguồn: tamlinh247.org

 

Đúng vậy, anh đều ghét. Nếu không, thì Bạch Nhược Tuyết và An Giai Thiến cũng đâu bị đuổi đi một cách tàn nhẫn chứ? Đối với anh, Bạch Nhược Tuyết là đã đề cập đến chuyện yêu hay không yêu, mà An Giai Thiến, chính là đã ép anh lập gia đình. Bầu không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt, cô hơi ngồi thẳng dậy, tay anh đang ôm cô cũng vô thức rút về. thu. Nhạc Dũng đang lái xe phía trước cũng toát mồ hôi hột dùm Lâm tiểu Ngài Li phiền nhất là bị phụ nữ đặt câu hỏi có yêu hay không, ghét nhất là bị người khác ép cưới. Giống như Bạch tiểu thư năm đó vậy, đi theo ngài Li mười năm, nhưng cuối cùng không kìm lòng được, muốn đòi ngài Li một danh phận. Kết quả lại chọc giận ngài Li, trực tiếp chia tay. Bây giờ quan hệ giữa ngài Li và Lâm tiểu thư cuối cùng cũng hòa hoãn một chút, không ngờ lại bất cẩn phát triển đến bước này. Xem ra phụ nữ trên toàn thế giới đều giống nhau, đều muốn biết suy nghĩ trong lòng của đàn ông. Nhưng hết lần này tới lần khác, trái tim của một người đàn ông, giống như một tảng băng ẩn sâu dưới nước, không bao giờ thể hiện rõ... Một lúc lâu sau, anh đột nhiên nói: "Tại sao nhất định lại phải hỏi về vấn đề này vậy? Chúng ta cứ như bây giờ thì không tốt sao? Em là người phụ nữ của anh, muốn bất kì thứ gì, anh đều có thể cho em, thậm chí là sự độc sủng mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ ghen tị!" Lâm Mặc Ca buồn bã cười một tiếng: "Phụ nữ trên toàn thế giới đều ghen tị với sự độc sủng, nhưng em không cần..." “Vậy em muốn cái gì đây?” Giọng điệu của ngài Li đã không nhìn được nữa, còn hơi tức giận. Lâm Mặc Ca ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt đen lóe lên ánh lửa, cười yếu ớt: "Cái em muốn, là một gia đình, một gia đình bình đạm nhưng ấm áp, một gia đình mãi mãi cũng không rời đi cũng không phản bội, một gia đình mà em không cần lo lắng sẽ bị người khác cướp mất."

 

Sắc mặt Quyền Giản Li dần trở nên u ám. Cô nói tiếp: “Nếu em cũng có thể tự do thoải mái như anh, có thể không cần hôn nhân, không cần hứa hẹn, chỉ cần tùy hứng vui đùa, hai người tư tưởng tương đồng liền ở bên nhau, chán rồi thì phóng khoáng vẫy tay tạm biệt. Đáng tiếc là em không làm được..." Bởi vì, cô còn con trái con gái, cô không thể chỉ lo cho mình mà không lên kế hoạch cho các con. Bầu không khí lại im lặng lần nữa. Cô thực sự, chỉ muốn một câu trả lời thôi. Một đáp án để cô ở lại, hoặc để cô rời đi. Đột nhiên, cô dường như hiểu ra cảm giác của Vũ Thần năm năm trước. Khi đó, anh cũng giống như cô bây giờ, chỉ muốn nghe một câu trả lời, một câu trả lời để anh có thể từ bỏ tất cả, chỉ ở bên cạnh cô, phải không? Nhưng mà, lúc đó cô không hiểu, cũng giống như Quyền Giản Li bây giờ vậy. Không hiểu, có lẽ, liền định sẵn phải bỏ lỡ rồi... Anh không lên tiếng, lần trước khi cô trả lại sợi dây chuyền cho anh, cũng đã từng nói lời này. Rõ ràng biết cô muốn gì, nhưng anh lại không thể cho cô. Nhưng lại cố tình, không chịu để cô đi. Hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở nụ cười, Lâm Mặc Ca ngẩng đầu hỏi: "Đây là lần cuối cùng em hỏi anh, cũng là lần cuối cùng em muốn biết câu trả lời, anh, có yêu em không?" Không biết vì sao, câu "một lần cuối cùng" này của cô, khiến cho người ta cảm giác không tốt. Nhưng lại không nói được là không tốt chỗ nào. Ngay cả Nhạc Dũng cũng nín thở tập trung, vì anh ta cũng muốn biết, ngài Li sẽ trả lời như thế nào. Lúc trước, một câu trả lời của ngài Li, đã phá vỡ tình yêu mười năm của Bạch tiểu thư. Hôm nay cũng muốn mỗi người một ngả với Lâm tiểu thư sao? Khó khăn lắm ngài Li mới gặp được một người phụ nữ khiến ngài ấy bộc lộ chính mình mà... Một lúc lâu như cả thế kỷ trôi qua, đến khi trái tim cô gần như cạn kiệt, cuối cùng anh mới chậm rãi mở miệng: "Anh không biết anh có yêu em hay không, nhưng, anh yêu thân thể của em. Nếu như em cho rằng muốn chiếm hữu một người phụ nữ làm của riêng là yêu, vậy có lẽ là có.” Tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Lâm Mặc Ca dường như không thể cảm nhận được nhịp tim của chính mình nữa. Anh yêu thân thể của em. Đây, có lẽ là câu nói gây tổn thương nhất rồi đi? Nói cho cùng, anh yêu cô, chỉ có điều, là ở trên giường. Ngoài điều này ra, không có gì khác. Đáp án này, không phải đã nên biết từ trước rồi sao? Người đàn ông giống như anh, sao có thể yêu cô chứ? Đối với anh mà nói, cô chẳng qua là một món đồ chơi, một người bạn giường mà thôi. Làm gì có linh hồn giao hợp? Là chính cô đã hy vọng quá xa vời, quá tham lam. Vậy mà cô vẫn ngu ngốc, muốn dùng hết tất cả, cùng anh lập gia đình, còn muốn nói cho anh biết chuyện của Nguyệt Nhi Ha ha, hóa ra người ngu xuẩn nhất, lại chính là cô... Nhạc Dũng cũng sửng sốt, không ngờ ngài Li lại có thể nói ra... ừm... lời lẽ hoang đường như vậy. Yêu thân thể của một người phụ nữ có thể giống với yêu trái tim của một người phụ nữ sao? hẳn là sẽ không hài lòng đi?