Chương 203 Thậm chí còn xuất sắc hơn cả gián điệp.

Lạc Diệc Tuyết
Nguồn: tamlinh247.org

 

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc cô cũng lấy lại được giọng nói của mình. "Em hiểu rồi..." Dứt lời liền quay mặt qua chỗ khác, không muốn nhìn anh nữa. Anh hơi thở phào nhẹ nhõm, thật sự không biết nên trả lời loại câu hỏi này như thế nào. Bây giờ nói chung cũng xem như vượt qua được một cửa ải khó đi. Chỉ có điều, biểu cảm của cô, khiến anh không tài nào đoán ra được. Nhìn khung cảnh lập lòe bên ngoài cửa sổ xe, Lâm Mặc Ca cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nếu đã như vậy, vậy thì cô sẽ không hy vọng xa vời nữa. rôi. Chỉ cần có thể ở bên cạnh hai con, đó đã là thỏa mãn lớn nhất của cô Vì vậy, cô nhất định phải mang theo đứa trẻ và rời đi thật xa, từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông này nữa... Quay đầu nhìn anh một cái, trong đáy mắt lại không còn hừng hực lửa nóng như ban nãy nữa, chỉ còn lại một tia buồn phảng phất: "Có thể đưa em về nhà không?" "Về nhà? Được, em muốn về đâu? Vườn Trúc? Hay là nơi nào khác..." Quyền Giản Li hơi ngạc nhiên mừng rỡ, thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Có lẽ cô đã khá hài lòng với câu trả lời kia rồi đi? Nếu không thì cũng sẽ không chủ động về nhà với anh. “Nhà tổ nhà họ Quyền.” Cô nhỏ giọng nói mấy chữ. Sắc mặt Quyền Giản Li cứng đờ: "Đến đó làm gì?" Lần trước cô về cùng Vũ Thần, làm cho cả nhà chướng khí mù mịt, nhất là khi cô đứng bên cạnh Vũ Thần, không ngừng gọi anh là chú hai, đến bây giờ nhớ lại cảnh tượng đó vẫn khiến người ta không khỏi rùng mình. Anh không muốn trải qua một lần nữa. Lâm Mặc Ca đã đoán trước được anh sẽ từ chối, nhẹ nhàng nói: "Lần trước em quá lúng túng, đã để lại ấn tượng xấu trong mắt ông cụ Quyền và phu nhân, cho nên muốn nhân cơ hội này nói lời xin lỗi với họ. Đồng thời cũng muốn họ biết, em sẽ không làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa mọi người trong nhà anh..." nào. Cho dù nói xin lỗi, cô cũng không cảm thấy cần phải xin lỗi chút

 

Cô chẳng qua là, vội vã muốn gặp Nguyệt Nhi và Vũ Hàn mà thôi. "Đương nhiên không thể ảnh hưởng." Quyền Giản Li đang muốn từ chối, đột nhiên trong lòng lóe lên một tia linh cảm, đây ngược lại là một cơ hội tốt. Anh muốn thừa dịp thời gian này, khiến cho Vũ Thần hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ đối với người phụ nữ này, để cậu ta hiểu rõ thân phận của mình! Lập tức thấp giọng: "Trở về nhà tổ đi!" Nhạc Dũng hơi sửng sốt: "Vâng thưa ngài Li!" Mặc dù không biết ngài Li đang nghĩ gì, nhưng Nhạc Dũng đã đoán được, sắp tới sẽ lại có một thảm họa đây... Xe chạy chầm chậm vào nhà tổ. Đây là lần thứ hai Lâm Mặc Ca đến đây. Lần đầu tiên là với Vũ Thần, nhưng lần này là Quyền Giản Li. Những người giúp việc sẽ bàn tán cái gì, không cần nghĩ cũng biết. Cô quấn chặt chiếc áo khoác quanh người, hít một hơi thật sâu rồi theo sau lưng Quyền Giản Li đi vào. Mà lúc này những người giúp việc đều đã bận đến đầu tóc rối mù. Không chỉ bởi vì cậu hai trở về, mà còn bởi vì cậu hai thông báo với cậu cả, tối nay muốn họp mặt gia đình, cho nên tất cả mọi người đều bận rộn chuẩn bị bữa tiệc tối. “Cậu hai!...” Người giúp việc tiến đến đón tiếp, giọng anh lãnh đạm, liếc mắt nhìn người phụ nữ xấu hổ đi sau lưng mình: “Dẫn cô ấy đi tắm rửa thay quần áo đi!” "Vâng! Tiểu thư, mời đi theo tôi..." Người giúp việc cung kính nói. Lâm Mặc Ca cụp mắt, đi theo người giúp việc vào một căn phòng khác cho khách. Khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cũng may, hiện tại tất cả người giúp việc đều bận rộn, ít người chú ý tới cô, nếu không, chỉ mấy lời đồn đãi cũng có thể giết chết cô. Dù sao lần trước đã về cùng cháu trai, hôm nay lại ăn mặc như vậy trở về cùng chú hai, thật đúng là không thông minh chút nào. Thậm chí, cô còn nghĩ, sau khi Ngô Ngọc Khiết nhìn thấy cô, cũng không biết sẽ bị chọc giận đến mức nào. Nhưng mà, cũng đã đến lúc ngả bài với Ngô Ngọc Khiết rồi. Cô không thể kết hôn với những người mà Ngô Ngọc Khiết đã chọn giúp cô được. họ. Thậm chí, những người đó còn là vì tiền mà Ngô Ngọc Khiết cho bọn Đang suy nghĩ lung tung thì người giúp việc đã mang một bộ quần áo mới đến. áo. xót. qua. Cô vội vàng vào phòng tắm rửa, sửa soạn một phen rồi mới thay quần Nhìn con người sắc mặt tiều tụy trong gương, trong lòng chợt thấy chua Thật là không ngờ, chỉ mấy ngày ngắn ngủi, chuyện gì cô cũng trải Mẹ phản bội, một màn âm mưu ác độc, ngay cả trại tạm giam cũng đến rồi, mà còn đến đó trong bộ dạng chật vật không chịu nổi nhất ... Bây giờ, rốt cuộc cô lại theo Quyền Giản Li đến nhà họ Quyền, muốn ở đó lén lút gặp con trai con gái của mình ngay dưới mí mắt của Ngô Ngọc Khiết, người coi cô như hạt cát trong mắt. Cả đời này của cô, thật sự có thể so với gián điệp trong phim điện ảnh rồi đó? Thậm chí còn xuất sắc hơn cả gián điệp. Nhưng mà, không ai biết được cô bất lực thế nào. Hít sâu mấy cái, xóa tan tất cả những suy nghĩ rối rắm này đi. Những gì cô đã trải qua, cũng sẽ bị xem như vì để trưởng thành. Những đau khổ này, trong tương lai, sẽ khiến những kẻ hãm hại cô phải trả giá gấp đôi! Còn về phần Quyền Giản Li, đã đến lúc nên chấm dứt mối quan hệ không có tương lai này rồi. Cô từ trước tới nay chưa từng muốn là đồ chơi của bất kỳ ai. Cô là người, là người sống sờ sờ có máu thịt có linh hồn! Từ nay về sau, cô sẽ sống cuộc sống mà cô muốn sống, cho dù có chút tùy hứng, cô cũng phải sống theo trái tim của mình.. Cũng không biết Quyền Giản Li đã đi đâu rồi, đúng lúc để cô có cơ hội len lén đến thăm Vũ Hàn và Nguyệt Nhi.