Chương 204 Chẳng lẽ cô muốn làm trái ý tôi hay sao?”

Lạc Diệc Tuyết
Nguồn: tamlinh247.org

 

Tuy nhiên, trong nhà tổ rộng lớn, có rất nhiều phòng. Cô thậm chí còn không biết phòng của Vũ Hàn ở đâu. Một bên trốn tránh người giúp việc trong nhà, một bên đi tìm từng phòng một. Mỗi phòng đều được trang trí cực kì lộng lẫy, và ngay cả các phòng dành cho khách cũng có phong cách khác nhau. Bất tri bất giác đã càng lúc càng đến gần phòng bếp, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng cười huyên náo của người giúp việc. "Này, mấy người có nghe nói không, hôm nay người phụ nữ mà cậu hai dẫn về hôm nay, chính là cô bạn gái mà lần trước cậu Vũ Thần dẫn về đó!" sao?" "Cái gì? Này không phải là chú cháu giành nhau một người phụ nữ “Ai nói không phải đâu chứ, xem ra người phụ nữ này quả nhiên cũng có chút thủ đoạn, còn có thể khiến cậu hai của chúng ta coi trọng, chậc chậc... Ban nãy tôi còn thấy cô ta đang mặc áo khoác của cậu hai kia kìa..." “Có thể thấy, chưa biết chừng là cô ta đã làm chuyện gì đáng xấu hổ rồi! “Xem cô nói kìa, người ta dùng thân thể mà trèo cao được cũng là do người ta giỏi...” Cuộc nói chuyện càng ngày càng khó lòng nghe lọt tai, Lâm Mặc Ca chọn cách phớt lờ. Từ lâu, cô đã dự đoán được những lời này rồi mà phải không? Dù sao mối quan hệ này cũng sắp kết thúc rồi, cô cũng chẳng cần quan

 

tâm bọn họ nói thế nào nữa. Cọt kẹt, cô mở cửa một căn phòng, sau đó ngẩn người. Đây chính là phòng của Vũ Hàn sao? Căn phòng này được trang trí đầy khí phái nhưng lại đơn điệu, sạch sẽ đến mức không có một hạt bụi, trông cực kỳ giống vườn Trúc Tuyết khi xua. Quả nhiên đứa bé này giống bố, thích sạch sẽ, hơn nữa còn cô độc. Hoặc có thể đây là cuộc sống mà người nhà họ Quyền cho là tốt nhất dành cho Vũ Hàn. Thế nhưng, liệu có ai nghĩ tới mong muốn của một đứa bé năm tuổi hoàn toàn không phải là cuộc sống giàu có này mà là được bố mẹ thương yêu... Trong phòng tắt đèn, Vũ Hàn không ở đây. Cô đang định vào trong phòng ngồi chờ thì một giọng nói bỗng làm cô giật mình: “Lâm Mặc Ca!” Cô quay lại nhìn, hóa ra là Ngô Ngọc Khiết đang giận dữ ra mặt. Ngô Ngọc Khiết nghe bọn người hầu nói cậu hai dẫn một người phụ nữ về nhà, kết hợp với những tin đồn nhảm nhí kia, bà ta lập tức đoán ra người phụ nữ này chính là Lâm Mặc Ca. Vì vậy, bà ta lập tức tới phòng của Vũ Hàn, không ngờ lại vừa khéo bắt quả tang ngay tại trận. “Bác gái.” Lâm Mặc Ca khựng người lại, gọi khẽ một tiếng. Dù sao đi nữa, Ngô Ngọc Khiết cũng là bà nội của Vũ Hàn, cô cần phải lễ phép với bà ta. “Hừ, Lâm Mặc Ca! Cô vẫn còn mặt mũi đến đây à! Chẳng lẽ cô vẫn còn mơ mộng hão huyền, định làm trái thỏa thuận với tôi có phải không?” Ngô Ngọc Khiết không dám nói to, trong lúc nói chuyện, bà ta còn đưa mắt nhìn xung quanh để đảm bảo không có người hầu nào đi ngang qua đây. “Không, không phải vậy thưa bác...” Lâm Mặc Ca lập tức phủ nhận. “Không phải hả? Vậy cô lén la lén lút chạy tới phòng của Vũ Hàn làm gì? Chẳng phải là định nhận mẹ con với thằng bé hay sao? Lâm Mặc Ca, tôi đã cảnh cáo cô từ trước rồi, đừng khiêu chiến ranh giới cuối cùng của tôi! Với thân phận của cô, đừng mơ tưởng được bước chân vào nhà họ Quyền!” Ngô Ngọc Khiết tức tới độ hai mắt tóe lửa, người phụ nữ này đã năm lần bảy lượt chạm đến ranh giới cuối cùng của bà ta. Tất cả những người đàn ông mà bà ta bảo trợ lý Lý sắp xếp cho người phụ nữ này đi xem mắt đều bị cô từ chối hết! Đúng là không biết điều! Lâm Mặc Ca hít sâu một hơi, đáy mắt trở nên u ám hơn: “Bác gái lo lắng quá rồi. Tôi không hề định nhận mẹ con với Vũ Hàn, chẳng qua tôi không nhịn được nên muốn đến nhìn thằng bé một lần mà thôi. Tôi không hề muốn trở thành con dâu của nhà họ Quyền, tôi từng nói rồi đấy, tôi không hầu hạ nổi tính cách của Quyền Giản Li...” “Hừ, giờ cô nói những lời bùi tai này thì phỏng có ích gì? Hôm nay cô dám bảo Giản Li đưa cô về nhà chẳng phải là muốn làm trái ý tôi hay sao? Chẳng phải là muốn làm mợ hai của nhà họ Quyền hay sao?” Ngô Ngọc Khiết giận dữ mắng mỏ. Lâm Mặc Ca liếc nhìn bà ta, chậm rãi đóng cửa phòng của Vũ Hàn lại: “ Thực ra hôm nay tôi đến đây là có chuyện này muốn nói rõ với bác gái, xin thứ lỗi nhưng tôi không thể chấp nhận chuyện xem mắt được. Tôi không thể lấy một người đàn ông tôi không có tình cảm gì, huống hồ bác gái còn bỏ ra một khoản tiền để giao dịch, tôi thực sự không thể chấp nhận thứ “tình cảm ” này.” “Tình cảm” mà cô nhắc đến thực ra là sự vũ nhục. Sự vũ nhục mà Ngô Ngọc Khiết mang tới cho cô. Ngô Ngọc Khiết nóng ruột: “Cô có ý gì vậy? Chẳng lẽ cô muốn làm trái ý tôi hay sao?” “Không phải vậy. Chẳng phải bác gái muốn tôi rời khỏi đây, mãi mãi không quay lại hay sao? Cho nên, hiện tại tôi đang định sẽ rời đi, đi thật xa. Dù sao nơi này cũng không phải nơi tôi nên ở.” “Cô nói thật chứ?” Đáy mắt của Ngô Ngọc Khiết hiện rõ sự hoài nghi. Bà ta không tin người phụ nữ này sẽ ngoan ngoãn rời đi. Nếu lúc trước cô chịu đi thì bà ta cũng đã chẳng cần giày vò cô bằng chuyện đi xem mắt rồi. Lâm Mặc Ca gật đầu: “Thật. Sở dĩ trước đây tôi không muốn rời đi là vì lo cho mẹ tôi nhưng hiện giờ, tôi biết mình là trẻ mồ côi nên không còn gì phải bận tâm nữa. Đợi giải quyết xong chuyện ở đây, tôi sẽ đi. Chỉ có điều, tôi hy vọng bác gái sẽ đối xử tốt với Vũ Hàn, điều thằng bé muốn hoàn toàn không phải vật chất xa hoa mà là sự che chở thật tâm của người lớn...” Ngô Ngọc Khiết im lặng: “Vũ Hàn là cháu của tôi, đương nhiên tôi sẽ thương yêu, chiều chuộng thẳng bé thật lòng” Sau đó, bà ta nhìn Lâm Mặc Ca đầy ẩn ý. Mặc dù bà ta không biết chuyện mẹ của Lâm Mặc Ca là thật hay giả nhưng chắc hẳn sẽ không ai đem chuyện này ra đùa đâu đúng không? “Bác gái, như bác nói đó, vốn dĩ tôi và anh ấy là người của hai thế giới khác nhau. Hơn nữa, anh ấy cũng không hề yêu tôi. Tại sao tôi lại phải làm khổ mình vì một người đàn ông không yêu mình chứ? Tôi vẫn còn trẻ, còn rất nhiều thời gian để sống, tại sao tôi cứ phải khăng khăng một mực với anh ấy làm gì?”