Chương 121: Quỳnh Chi

Mối tình đầu là gì? Nó thật sự thiêng liêng và đẹp đẽ đến mức nào? Câu trả lời tùy thuộc vào trái tim của mỗi người, hàng tỷ người tồn tại trên Trái Đất này, hẳn sẽ có hàng tỷ tỷ đáp án khác nhau. Đối với Gia An, mối tình đầu là một thứ gì đó day dứt và khó quên, không phải nàng còn bận lòng, cũng chẳng phải nàng còn tiếc nuối vì nó chưa bắt đầu đã kết thúc. Mà nó như một bài học xương máu. Mối tình đầu của Gia An là cánh cửa mở lối cho nàng bước vào một thế giới khác, là thứ thay đổi bản thân nàng, khiến nàng từng bước trở thành Gia An của ngày hôm nay. Nàng còn nhớ như in đôi mắt nhiệt huyết của người đó khi lần đầu gặp gỡ, ánh mắt ấy đã khắc sâu vào cõi lòng của cô gái mười lăm tuổi với trái tim non nớt dễ rung động. Đáng tiếc thay, sau này dù cho có cố gắng tìm kiếm bao nhiêu lần đi nữa, nó cũng chẳng còn tồn tại. Vì, vốn dĩ, nó là một sự giả dối, giả dối đến đau lòng... Có những câu chuyện chúng ta nên giữ riêng cho bản thân mình rồi quẳng nó sang một bên, vứt đi, vì khi nói ra đôi khi lại hóa thành nỗi day dứt, dằn vặt mãi về sau. Và có những người, tốt nhất chúng ta chỉ nên duy trì mối quan hệ ở mức tình bạn, đừng cố dấn thân vào sâu thêm nữa. Càng cố, chỉ càng là sai lầm. Mối tình đầu không hẳn rằng phải yêu, đối với Gia An mà nói, đó là rung động đầu đời, một mối tình đơn phương. Ba năm yêu thầm, chỉ cần một khoảnh khắc để thức tỉnh. Chớp mắt một cái, sự thật trần trụi như một cơn mưa trái mùa tát vào mặt Gia An từng cơn đau buốt. Mười hai năm trôi qua, xóa sạch những cảm xúc hỉ nộ ái ố, cũng như nỗi niềm chờ mong. Trái tim Gia An, một thời gian dài sau đó, chẳng còn rung động được thêm lần nào nữa, cho đến khi gặp Nguyệt Minh... - Hello, bác An.- Vài y tá đi ngang qua Gia An, khẽ cúi chào nàng. Gia An theo phép lịch sự, mỉm cười, gật đầu chào lại bọn họ. Thân hình mảnh khảnh, dáng vẻ dịu dàng, cứ thế bước đi trên hành lang bệnh viện, gây nhớ thương cho không biết bao nhiêu người. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Các nữ y tá lúc nãy vẫn còn dõi theo bóng lưng của nàng, không ngừng thì thầm ngưỡng mộ, bác sĩ An vốn đã đẹp rồi, dạo này còn đẹp hơn, nói sao nhỉ? Cứ có cảm giác nàng gần đây tỏa sáng hơn sau mỗi giây, nụ cười như có thêm dư vị ngọt ngào, làn da trắng hồng, thân hình nảy nở, sắc xuân cứ vậy trào dân. Dù tin đồn lan truyền người yêu bác sĩ An giàu có, nhưng chiếc nhẫn kim cương trên tay nàng không lúc nào không làm họ bị sốc. Xinh đẹp, tài giỏi, nhiều người theo đuổi. Thứ gì cũng có. Ước gì được như nàng. Gia An đến khoa Sản, mấy tiếp tân ngay lập tức gọi nàng lại. Bác sĩ An dừng bước, lại nhìn vào đống hoa hồng đặt trên bàn tiếp tân, trong lòng khẽ thở dài, "Lại nữa rồi.", dù Nguyệt Minh đã ngăn cản không ít, vẫn có kẻ cứng đầu gửi hoa cho hoa khôi của HOPE. - Cái này là của bác Hùng khoa Nội tổng hợp, này của bác Minh khoa ICU, bác Hưng khoa Tiêu hóa...- Tiếp tân nói đến đây thì ghé lại cạnh bên tai nàng, giọng nói chuyển màu nguy hiểm - Còn món quà nhỏ xinh này là của bác sĩ Hạnh Ngân khoa thẩm mỹ - Tiếp tân nhét vào tay Gia An một chiếc hộp tinh xảo.- Em nghe bảo là lắc tay đính đá đến từ hãng S lừng danh đó. Gia An thở dài, thấy hơi đau đầu, nàng đẩy ngược hộp quà vào tay tiếp tân, vốn đã nói rõ với bọn họ rất nhiều lần, nhưng xem ra ai cũng cứng đầu, muốn theo đuổi nàng cho bằng được. Chuyện này may là nàng giấu, chứ Nguyệt Minh mà biết tên họ... thì... e hèm, Gia An không biết kẻ ngốc kia còn định đuổi thêm bao nhiêu người nữa... đặc biệt là cô đồng nghiệp nữ kia... - Mọi người xử lý dùm chị nha, cứ như cũ, cắm vào các bình hoa trong khoa là được rồi. Nếu họ tặng nữa cứ bảo chị có người yêu rồi.- Gia An ra vẻ nhờ vả. - Nhớ là mấy tấm thiệp cùng danh tính đừng để lộ ra, nhất là đừng để tới tai bác sĩ Hà nhé! Còn cái này thì từ chối giúp chị.- Nàng chỉ hộp quà nhỏ xinh trong tay tiếp tân Các tiếp tân vui vẻ đồng ý, sau khi nàng về phòng, họ mới tặc lưỡi thương cảm cho các nam bác sĩ kia, theo đuổi trong vô vọng thật đáng thương mà. Nhìn chiếc nhẫn trên tay kia, rõ ràng bác sĩ An có chủ rồi! "Hột" to như vậy hẳn là rất đắt tiền... Cạch— Nàng đẩy cửa phòng khám của mình ra, vén rèm cửa sổ, nở một nụ cười tươi tắn, ngồi ngay ngắn vào ghế, bắt đầu một ngày làm việc mới. Ting— Âm báo tin nhắn điện thoại vang lên một tiếng, Gia An mở ra xem, là một hình ảnh. - Thật là... Nàng bật cười, trong ảnh là Nguyệt Minh với Joy, hai cái mặt áp sát vào nhau. Joy càng ngày càng giống Nguyệt Minh, bé con cười rất tươi, đưa tay véo mạnh vào má dì Nguyệt khiến mặt dì có chút méo mó, trông như sắp khóc đến nơi... [Chị xem, Joy chỉ được cái ăn hiếp em. Tối nay chị không về sớm thì dì cháu em lại gây chiến đấy. Have a good day Dr. Ann của em. Je t'aime~(≧▽≦)/~!] Gia An ấn nút save lại bức ảnh, sau đó ngắm nghía thêm vài lần, chụp ảnh chậu xương rồng đang đón những tia nắng ban mai bên cửa sổ, ấn nút send. [Bonne journée~] (Ngày tốt lành) Đầu dây bên kia rất nhanh nhắn lại, là một icon hờn dỗi, đúng chất trẻ con của Nguyệt Minh rồi. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. [Mặt chị đâu? Mặt chị là cái chậu này à? 😒 ಠ_ಠ] [Muốn nhìn mặt của mỹ nhân đâu có dễ? Ai cho em nhìn miễn phí?] Gia An trêu chọc. Tiếp đó, Nguyệt Minh không thèm rep nàng, nhưng thay vào đó lại là tin nhắn báo chuyển tiền của ngân hàng, Gia An liền xụ mặt. [Ghét cái tính này của em] [Ấy ấy, tiền nhờ chị khi về mua tã lót cho Joy giúp em...] Nguyệt Minh rất nhanh trả lời. [Tạm tha cho em] Gia An phì cười vì tài bẻ lái của Tổng giám đốc. Cùng lúc đó, cửa phòng bệnh có tiếng gõ cửa, nàng vội vàng gửi thêm một tin nhắn nữa. [Tối gặp, chị phải làm việc rồi] Bác sĩ An cất điện thoại vào ngăn tủ. - Mời vào ạ. Cánh cửa bật mở, bác sĩ An trưng ra một nụ cười chuyên nghiệp, chào đón bệnh nhân đầu tiên trong ngày của mình. - Xin... chào. - Lâu quá không gặp. Nụ cười tắt hẳn trên gương mặt xinh đẹp... Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Khóe miệng Gia An có chút run rẩy cong lên tạo thành một nụ cười gượng gạo khi nhìn thấy Quỳnh Chi sau gần mười hai năm xa cách, kể từ lần gặp cuối đầy xót xa ấy. Không phải nàng không biết ngần ấy năm qua cô ấy làm gì, ở đâu, nhưng gặp mặt trực tiếp còn không nhìn ra tâm tư, huống hồ cách nhau một lớp màn hình. Quỳnh Chi ba mươi tuổi, vẫn xinh đẹp, vẫn cuốn hút như chính cái tên của cô ấy thuở nào. Gia An khẽ đưa tay lên chạm vào ngực mình, ấy vậy mà, có gì đó đã thay đổi, thay đổi thật nhiều, khiến nhịp tim nàng không còn đập loạn xạ như xưa nữa rồi. Mà là từng hồi trống ngực sợ sệt. Quỳnh Chi kéo ghế ngồi xuống, hất nhẹ mái tóc xoăn dài. Cô ấy cởi bỏ cặp kính mát ra, gương mặt của một người phụ nữ xinh đẹp thuần thục cứ thế hiện hữu trước mặt Gia An. Phải rồi, đôi mắt thuần khiết ngày ấy đã không còn nữa... Không, là chưa từng tồn tại. Quỳnh Chi lấy từ túi xách ra một tờ báo, mà trang bìa chính là hình ảnh của Gia An. Nàng tươi cười, mặc chiếc áo blouse quen thuộc, đang tự tin trả lời phóng viên. - Lâu quá không gặp, cậu thay đổi nhiều thật...- Quỳnh Chi nhếch môi, sau đó đột nhiên đứng dậy, chống một tay vào bàn làm điểm tựa, nghiêng người, tư thế đầy quyến rũ, đưa tay còn lại nhẹ nhàng gỡ đi cặp mắt kính của Gia An. - Nhưng nhờ đôi mắt xinh đẹp này, mà tớ nhận ra cậu. Gia An có chút ngỡ ngàng, vẫn chưa thích ứng được. Nàng cứ thế ngồi im, mặc cho người đối diện nói gì, làm gì, đôi mắt cười xinh đẹp ngày thường thoáng chút tia nước mà long lanh. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. - Cô đến đây làm gì?- Gia An thức tỉnh, lập tức dịch ghế né tránh xa khỏi Quỳnh Chi, nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp của một bác sĩ. - Ha, lạnh lùng thế.- Quỳnh Chi vẫn không buông tha, đưa ngón tay vuốt dọc theo sườn mặt Gia An.- Lúc trước cậu đâu có như thế với tớ đâu An? Cậu sao thế? Quỳnh Chi tỏ ra rầu rĩ, gương mặt liền hiện vẻ đau khổ tột cùng, cũng khó nói, cô ấy là một diễn viên nhiều kinh nghiệm, người khác nhìn vào khó mà phân biệt được đây là biểu cảm thật lòng hay chỉ là diễn xuất. Tay cô trượt dài xuống trên cánh tay Gia An, ánh mắt va vào chiếc nhẫn trên tay của nàng, khẽ nhếch môi cười. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. - Có rất nhiều người đang chờ đến lượt, tôi không muốn tốn thời gian vào chuyện không đâu.- Gia An vẫn tiếp tục né tránh Quỳnh Chi, tay nàng rụt lại, không muốn bàn tay kia chạm vào nhẫn của Nguyệt Minh. - Từ bao giờ mà tớ lại là chuyện không đâu? Thật là đau lòng nha~- Quỳnh Chi ngồi hẳn lên bàn là việc của Gia An, giữ lấy gương mặt nàng, ép buộc nàng phải nhìn cô.- Ai từng nói sẽ chăm sóc tớ? Đôi mày sắc sảo của Quỳnh Chi nhíu lại, gương mặt tỏ ra tổn thương. - Hay là yêu người khác rồi, bác sĩ An... tên gì ấy nhỉ? Ánh mắt Quỳnh Chi đặt lên chiếc nhẫn của Gia An, môi đỏ mấp máy 3 từ: Hoàng Nguyệt Minh. Gia An gỡ tay cô ra, nàng sờ nhẹ lên gương mặt mình, nơi mà Quỳnh Chi vừa chạm vào. - Sau bao nhiêu năm, chúng ta còn gì để nói đâu? Thời gian quen biết đã ngắn hơn số ngày chia xa, ai rồi chẳng thay đổi cơ chứ? Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. - Cô Quỳnh Chi, xin vui lòng nói tình trạng của cô cho tôi, tôi mới có thể giúp cô xem xét vấn đề vấn cô đang gặp.- Gia An lạnh lùng nói, dựa lưng vào ghế, cố kéo dài khoảng cách với người trước mặt. - Còn nếu cô cứ nói chuyện ngoài lề, tôi cảm phiền cô về cho! Quỳnh Chi nhìn Gia An tỏ vẻ gay gắt như thế liền nở một nụ cười buồn, bất giác đôi mắt cô ấy ửng đỏ, một giọt rồi hai giọt nước mắt cứ thế trượt dài trên khóe mi cô. - Cậu còn yêu tớ không, An? ***** Góc tự kỷ của tác giả: Quỳnh Chi: Rõ ràng mình là phản diện chính mà nửa truyện mới được debut. Đan Đan: Rõ ràng mình là con gái đầu tiên của bà má mà chỉ được kể tên. Tác giả: Yêu thầm thực sự khó chịu. Bác sĩ An là hình mẫu chính xác cho việc dậy thì thành công, không thể trách được nàng, vì dù sao lớn lên với hai người đàn ông ( luôn bận rộn) dù có giúp việc thì cũng không thân thiết với nàng, Gia An khó mở lòng. Con gái tuổi dậy thị thật sự rất cần một người bầu bạn hướng dẫn.