Chương 122: Những mảnh ký ức

Vì tinh tú mang tên Quỳnh Chi năm nào, giờ đây vẫn sáng rực một góc trời trong giới giải trí, bao năm không ngừng tìm mọi cách để bước lên vinh quang phía trước, đánh đổi thật nhiều, thật nhiều để có được như hôm nay. 30 tuổi. Sao hạng S. Một tay che cả vùng trời nghệ thuật nước nhà. Người trong giới kính nể sợ sệt, người hâm mộ đông đảo và điên cuồng đến lạnh người. Đại minh tinh Quỳnh Chi. Chỉ là, thời gian dần trôi, lại có thêm nhiều vì tinh tú khác xuất hiện, giới giải trí luôn không ngừng đào thải, người ta bắt đầu so sánh các ngôi sao trẻ ấy với cô ta. Có người nói cô ta hết thời, không cạnh tranh được với lớp trẻ, có người bảo cô ta nên thức thời rút lui khi sự nghiệp đẹp nhất... Quỳnh Chi chỉ cười khẩy, chẳng có bất kì ai, bất kì kẻ nào có thể ngừng được khát vọng tỏa sáng nhất vũ trụ này của cô ta được. Cô ta phải là nhất! Trong căn biệt thự sa hoa lộng lẫy, bốn mặt giáp biển trời, Quỳnh Chi với mái tóc xoăn dài hơi tán loạn cứ đứng ở ban công mà đón gió đêm. Sao trời, ha... Tinh tú, ha... Tất cả đều không đáng để cho vào mắt, đều thua kém cô, đó là suy nghĩ của Quỳnh Chi. Đôi tay xinh đẹp mỹ miều đưa lên miệng, đầu điếu thuốc lại được rít một hơi mà ửng hồng, vài tàn thuốc rơi vào không trung, bay không theo trật tự. Cô ta xoay người nhìn vào cơ ngơi mà mình đã một tay gây dựng kia, đột nhiên cảm thấy cuộc sống thật tẻ nhạt. Ánh mắt mông lung, nhìn vào làn khói mình vừa nhả ra đang dần hóa thành những mảnh ký ức của quãng đường đời cô ta trải qua, chẳng thiếu chút gì, đầy đủ dư vị đắng cay ngọt bùi, máu, nước mắt và những toan tính đan xen. Có một sự thật mà cô ta chưa từng nói cho ai biết, kể cả Gia An, sự thật vì sao cô ta lại tiếp cận nàng ngày xưa ấy. Rất đơn giản, vì cô ta muốn thử thách, cô ta thấy việc nắm thóp được kẻ lập dị nhất khối rất vui. Nhớ năm đó, khi gần như cả thế giới đều ghét bỏ Gia An cục mịch, lập dị kia, Quỳnh Chi lại chủ động tiếp cận. Việc nắm thóp nàng bác sĩ quá dễ dàng, nhưng cô ta không chán ghét, cô ta không hiểu vì sao, vẻ lương thiện và chân thật của Gia An lại gợi cho cô ta nhớ về người mẹ nhu nhược quá cố của mình. Cô ta không thể xoay chuyển người phụ nữ kia, nhưng cô ta nghĩ mình có thể thay đổi Gia An. Biến nàng thành món đồ chơi cô ta ưa thích. Khi Gia An dẫn cô ta về nhà, vô tình bắt gặp bức ảnh gia đình nàng, món đồ chơi ưa thích bỗng dưng biến thành bao cát để cô ta hành hạ. Cô ta bỗng chán ghét nàng đến lạ, muốn đày ải, muốn miệt thị nàng thay cho sự phẫn nộ trong lòng. Ha, cô ngốc này là con của một cặp gay, giới tính lệch lạc là hiển nhiên rồi! Cô ta dần quan sát rồi nhận ra những cảm xúc đơn thuần của Gia An, chỉ cần một câu nói sáo rỗng nhưng đầy ngọt ngào, cũng đủ khiến nàng vui vẻ ra mặt suốt cả ngày. Lạ lùng làm sao, đúng là cô ta thật sự vui vẻ khi trêu chọc Gia An, muốn làm nàng buồn, nàng khóc, nhưng lại không thể phủ nhận được cảm giác nhẹ nhõm khi có nàng kề bên... Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Nàng như thứ thanh tẩy tâm can cô ta giữa dòng đời dối trá. Quỳnh Chi đối với Gia An, vừa ghét lại vừa cần. Nàng như điếu thuốc phiện cô ta đang hút trên môi, biết rõ ràng tác hại nhưng không thể dứt bỏ. Chỉ khác rằng dùng thuốc phiện cơ thể cô ta bị bào mòn, còn có Gia An lại chữa lành cho tâm hồn khiếm khuyết của cô ta. Nàng giúp cô ta thấy mình vẫn thanh cao trong suốt những ngày vùi dập thân xác trong những cuộc trao đổi thể xác bẩn thỉu. Ngay từ lúc đi học, dẫu cho tối hôm đó có bị hành hạ mệt mỏi thế nào, chỉ cần sáng đến trường có thể thấy nàng, cũng là một loại chữa lành. Quỳnh Chi không hiểu được loại mâu thuẫn nghịch lý này, mà, cô ta cũng chẳng thèm hiểu. Thứ tốt cho cô ta là được. Chỉ là, sau lần phá thai đó, công cụ ấy lại rời bỏ cô ta. Quỳnh Chi đã tìm mọi cách để tiếp cận nàng, đều bị hai người ba dùng quyền lực che lấp hết mọi thông tin, nàng như bốc hơi khỏi tầm mắt cô ta. Mười mấy năm cứ thế trôi qua... Quỳnh Chi dù đạt được thành công nhất định, thay qua không biết bao nhiêu lần công cụ, vẫn chưa thôi ngừng ám ảnh về Gia An. Những công cụ bị cô ta chà đạp rồi sẽ trở mặt và cắn cô ta, chẳng ngoan ngoãn như nàng nhẫn nhịn để cô ta ức hiếp. A, một loại thuốc phiện vô giá. Cho đến thời gian trước, vì sự nổi tiếng bất ngờ của Nguyệt Minh trên báo lá cải, Quỳnh Chi đã tìm thấy nàng, cô ta nở nụ cười xinh đẹp, phải tìm lại công cụ xả stress này! Để bước được đến đây, vị trí mà ai cũng phải ngước nhìn, không biết bao lần cô đã bị người ta chà đạp, giờ đây có phải là lúc cô nên được thoả mãn cơn tức giận dồn nén trong lòng rồi không? Dù sao thì "bé bỏng", "túi trút phiền muộn" của cô cũng về rồi cơ mà. ***** Góc tự kỷ của tác giả: *Tiểu phẩm 1: Nguyệt Minh: Thời thế khác rồi bạn, bước qua xác tôi trước rồi muốn làm gì thì làm. Quỳnh Chi: *Bước qua* Nguyệt Minh:... Quỳnh Chi: Bố mày lại sợ mày quá cơ. Hạ Băng: *Xé bịch bắp* Tiếp đi tôi vẫn đang hóng đây. *Tiểu phẩm 2: "