Chương 130: Màn hai

- Em mời chị. Khả Hân vừa pha xong một ấm trà, hương thơm ngào ngạt nứt mũi cứ thế lan tỏa cả phòng làm việc. Nguyệt Minh nghiêng người cầm lấy tách sứ trắng không tì vết kia, thổi thổi mấy cái, làn khói mỏng mang theo hương cốm non lờ mờ bay vào không trung, mùi hương dịu dàng ôm trọn khứu giác của cô, cảm giác thật thư thái làm sao. Đôi môi mỏng khẽ nhấp, vị chát nhè nhẹ chiếm lấy cả khoang miệng, nhưng chỉ ngay sau đó, vị ngọt thanh lại dần dần xuất hiện, khiến người uống say mê, đắm chìm vào hương vị đặc trưng này. Nguyệt Minh thong thả mở iPad, màn hình hiện lên một khung cảnh trang trọng. Nguyệt Minh chăm chú nhìn màn hình, khẽ nhếch môi khi camera zoom thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Jackson. Thế nào? Món quà này có khiến Jackson thích thú không? Nguyệt Minh trên thương trường cũng chẳng phải loại ăn chay, Jackson và FF có chống lưng, vậy thì cô cũng có quen biết ít nhiều, chẳng qua đều là quan hệ đôi bên cùng có lợi, trước giờ không dính dáng quá sâu vào mà thôi. Nguyệt Minh lại nhấp thêm một ngụm trà, sau đó đặt tách xuống bàn. Khả Hân ở bên liền châm thêm cho cô, cảm thấy gương mặt chị sếp trông thật sự đang rất có hứng thú. - Chọn phó tổng Cường đi là rất hợp lý! Nguyệt Minh đối với biểu hiện "cá chết" của phó tổng Cường trước nay luôn rất ưng ý, anh ta có nhiều kinh nghiệm, lại luôn hoàn thành công việc được giao rất tốt. Như vậy, dù không xem rõ biểu hiện của Jackson, Nguyệt Minh vẫn muốn cười to. - Nhưng mà... có đáng không chị?- Khả Hân băn khoăn. - Lôi rắn ra khỏi hang mới có thể đập đầu.- Nguyệt Minh tựa vào ghế, nhắm mắt lại, thư thả đáp. - Là... - Đúng vậy, chặn đầu cho chết FF, kẻ đứng sau sẽ xuất hiện thôi. - Dạ. - Rõ ràng, phó tổng Cường rất hiểu ý chị. Nguyệt Minh hết sức hài lòng với biểu hiện của phó tổng Cường, đối phó với kẻ xốc nổi như Jackson, nên như thế. Nguyệt Minh bên ngoài màn hình khẽ nhếch cười, đôi môi mỏng như cánh hoa đào khẽ động, "Dằn mặt" là những gì cô căn dặn với Phó tổng Cường, mức giá tiền định liệu đừng để mất mặt tập đoàn. Khả Hân lặng nhìn Nguyệt Minh thưởng trà, lần này nàng không nhúng tay vào, hoàn toàn do chị sếp sắp xếp, nên không nắm rõ đầu đuôi. - Hân này. - Vâng ạ. - Em có tự hỏi góc camera đẹp thế này, ngoài chị ra còn có ai xem không? - Ý chị là... Lúc mặt trời dần khuất bóng nơi phía tây, Nguyệt Minh thong thả xách cặp da xuống đại sảnh, hôm nay quả thật là một ngày tốt đẹp, mọi chuyện đúng như cô tính toán. Nếu không nhầm thì lúc này, lời tuyên chiến của cô đã đến được tai kẻ trong bóng tối kia, lời hồi đáp của hắn sẽ là gì? Cô thật sự mong chờ. Cứ từ từ, cô sẽ lôi hết đám rắn trong hang ra mà đập vỡ đầu từng con, từng con một, mối thù mất chị hai, cô tuyệt đối không bao giờ quên. Nguyệt Minh chuẩn bị bước lên xe, thì từ phía bên phải, một đôi giày da bóng loáng xuất hiện. - Không phiền con chứ? Nguyệt Minh dừng lại động tác, đứng thẳng người, nhìn người đàn ông đang tươi cười trước mặt mình, miệng vô thức khẽ gọi một tiếng. - Mr... - Hưm?- Gia Minh cau mày. - B-Ba... Đối với tiếng ba này, cô vẫn có chút ngại ngùng, nhưng tự nhủ gọi nhiều rồi sẽ thành quen thôi. Mà thật ra cũng không phải mỗi Nguyệt Minh thấy ngượng, Gia Minh cũng có chút... chưa quen lắm. - Có thể cho ba chút thời gian không?- Gia Minh lịch sự hỏi, vẫn phong cách đàn ông lịch lãm ấy. Với thân hình cao to, săn chắc, gương mặt góc cạnh phảng phất sự trải đời, vậy nên, dù đã ngoài 60, cũng có nghìn nghìn vạn vạn cô gái, chàng trai trẻ nguyện làm tình nhân của ông. Mà tuyệt nhiên, cả đời này, trong tim ông chỉ dành sự yêu thương cho mỗi mình Ralph mà thôi. - D- dạ... được... vậy...- Nguyệt Minh hoàn toàn đánh rơi mất sự tự tin vài phút trước của mình, bây giờ lại hóa thành "con dâu" đối mặt "ba vợ", lúng túng muốn chết. Tổng giám đốc nhìn vào sảnh công ty, lại thấy không thích hợp, mời vào văn phòng lại càng không hợp ngữ cảnh, cô đang hồi tưởng lại hết thảy những quán phù hợp để mời Gia Minh đến đó, cũng may cho cô là Gia Minh chủ động cất tiếng. - Cứ đi theo ba, được chứ? Thế là đoàn xe của Nguyệt Minh được xe của Gia Minh dẫn đường. Gia Minh tinh tế chủ động ngồi vào xe của Nguyệt Minh thay vì mời cô vào xe mình, ông cũng đã biết qua chuyện đứa trẻ này không cảm thấy an toàn khi ngồi xe người khác. Nơi mà họ đến là một khu đất nhỏ ở vùng ven, thoạt nhìn hoang sơ như bị bỏ hoang, nhưng đi thêm tầm vài trăm mét nữa, Nguyệt Minh mới nhận ra nơi đây là một khu nhà thuộc sở hữu tư nhân, nếu cô đoán không sai, chắc chắn là của Gia Minh.Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Cánh cửa gỗ đã cũ kỹ theo năm tháng được đẩy ra, men theo từng váng gỗ dù phai màu nhưng lại rất chắc chắn kia là con đường dẫn tới một vườn trúc cao vút. Từng làn gió chiều khẽ lay qua những lá trúc mỏng anh, chốc chốc lại vang lên bên tai tiếng sáo reo du dương. Đoàn người do Gia Minh dẫn đầu theo lối mòn trong rừng trúc, Tổng giám đốc đi ngay sau lưng ông một lúc lâu mới nhận ra nơi đây không có nhà, kỳ lạ, chỉ có một khu vườn như vậy thôi sao? - Đến rồi. Hai mắt Nguyệt Minh mở to thu trọn từng cảnh vật, một hồ cá cực kỳ rộng, thậm chí phía giữa hồ còn có hòn non bộ cực kì hùng vĩ. Trời ạ!? Lại là một sở thích kì lạ gì nữa đây? Cô cũng gọi là có chút tiền để hiểu được mỗi người đều có một sở thích riêng. Khóe miệng Nguyệt Minh giật giật, lại nhớ đến cái trò đua tốc độ của Ralph lần trước. Rồi lại nhớ đến một thủy cung mini trong nhà Hạ Băng, bây giờ là khu vườn chỉ đến hóng gió của Gia Minh. So với họ, sân thượng màu mè của cô chỉ là ruồi muỗi. - Đây là nơi câu cá giải trí của ba.- Gia Minh ngồi xuống ghế xếp mà trợ lý vừa kê, ra hiệu cho Nguyệt Minh ngồi bên cạnh mình.-Lâu rồi không đến, ít khi ở trong nước, sau này con muốn đến lúc nào cũng được. Nguyệt Minh hiểu là khi một ai đó chấp nhận dẫn bạn đến nơi riêng tư của họ, bạn đã rất quan trọng với người đó. - Nơi này... Thấy Gia Minh bắt đầu các thao tác chuẩn bị rồi quăng cần câu cá, Nguyệt Minh định nói rồi lại thôi. Cô khẽ liếc nhìn đồng hồ, rõ ràng là trời đang dần tối, nhưng với sức mạnh của đồng tiền, nơi đây có lẽ chẳng bao giờ thiếu đi ánh sáng nhờ dàn đèn công suất cao, ngoài ra thì không khí còn rất mát mẻ và trong lành. Ừm, Nguyệt Minh lại nghĩ thêm một chút về dàn đèn trên sân thượng của mình, phải làm sao nâng tầm chúng nó đây nhỉ? - Đây là nơi khi ba stress sẽ đến.- Gia Minh lên tiếng.- Cứ nói chuyện tự nhiên đi, cái này chỉ là thủ tục thôi, con muốn câu không? Gia Minh nói xong, một cần câu được trợ lý đưa tới tay cho Nguyệt Minh. - Cảm ơn.- Cô gật đầu với trợ lý. - Cứ thử thôi, dù sao bọn cá ở đây cũng chẳng bao giờ cắn câu cả.- Gia Minh hiếm hoi nở nụ cười, đôi mắt cong vút đó khiến cô nhớ đến người mình yêu.- Đều được ăn no cả. - Cho con mạo muội hỏi, biết rõ cá không cắn, vì sao ba vẫn câu ạ? - Bởi vì vẫn chờ đợi một kỳ tích chăng? Như con người chờ đợi hạnh phúc vậy. Con càng muốn nắm bắt, chẳng phải lại càng xa vời sao? Mà nếu có câu dính đi nữa, liệu đó có phải thứ con thật sự mong muốn chưa? Con thích cá chép, con lại câu được cá trê thì sẽ thế nào? Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất. Nguyệt Minh im lặng nhìn Gia Minh, giọng nói trầm ấm của ông rất có sức thu hút người nghe. - Vậy chi bằng mong cá đừng cắn câu, đúng không Nguyệt? - Thay vì mong nó không cắn câu, vậy sao chúng ta không ngừng câu, đó là cách tốt nhất thay vì cứ mong ước và hi vọng mà ạ? - Ừm, cũng phải.- Gia Minh gật gù.- Vậy Nguyệt này, con có thấy hạnh phúc khi bên An không? Sự hạnh phúc này sẽ kéo dài chứ? - Lúc ba và daddy bên nhau, ba có từng hỏi bản thân như vậy không? - Có. - Vậy câu trả lời của ba lúc ấy là gì? - Là... - Hạnh phúc không phải dùng miệng để nói, mà dùng hành động để làm, như chuyện ba biết cá không cắn câu, nhưng vẫn luôn kiên trì mà câu cá vậy. Không gian yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ còn tiếng vài gợn sóng nhỏ nhấp nhô trong lòng hồ nước, Nguyệt Minh nâng tay, hơi dùng sức, vài giọt nước bắn lên, tiếp đến là dây câu của cô căng ra. Nguyệt Minh dứt khoát xoay cần câu, chú cá nhỏ cứ thế bị kéo thẳng lên không trung trong sự ngỡ ngàng của các trợ lý và sự điềm tĩnh của Gia Minh. - Hạnh phúc của con và An, con không thả câu mà là con tự bắt lấy, tự chủ động, tự theo đuổi. Con không ước, vì con muốn, con khao khát phải có được nó, không có hên xui ạ. - Thả nó.- Nguyệt Minh đưa cần câu cho một người, sau đó lại quay sang nhìn Gia Minh. Nhưng tuyệt nhiên không ai nói với ai câu gì, chỉ có hai khóe miệng khẽ giương lên, cùng sự tin tưởng tuyệt đối khi nhìn vào ánh mắt kiên định của cô.