Chương 131: Chuyển giao
- Đôi lúc, ba ước mình cũng có thể tuỳ hứng như vậy.
- Vì sao ba không thể?
- Bởi vì... ừm... dù sao vẫn có thứ gì đó ngăn cản.- Gia Minh đưa tay đặt lên trái tim mình.
- Con nghĩ vì sao cô ta lại cứ đứng như vậy?
- Là vì muốn chờ đợi chị An ạ?
Gia Minh mỉm cười, lắc lắc đầu.
Nguyệt Minh trầm ngâm, nếu không phải muốn gặp Gia An, vậy là...
- Cô ta muốn gặp ba?- Nguyệt Minh cũng không quá chắc chắn vào suy đoán này.
- Hưm, nói muốn gặp cũng không đúng, mà là... muốn quan sát.
Nguyệt Minh nuốt khan, không biết có phải vì gió hồ không nhưng cô thấy hơi lạnh sống lưng.
- Lúc đó, ba có cảm giác con bé này rất kỳ thị gay.
- Vậy ạ? Ba có biết vì sao còn trẻ như vậy đã như thế rồi không ạ?
- Nhân tình của ba cô nhóc là đàn ông.
- ...
- Nếu là Ralph, chắc chắn sẽ không có chuyện như vậy đâu.
- Con cũng cảm thấy vậy, cô ta như vậy hẳn là đã có quan sát, suy tính trước...?
- Ba không rõ, nhưng với tính Gia An, con bé sẽ không nói đâu. Gia An từng dẫn Quỳnh Chi về nhà, nhưng chưa bao giờ hai ba gặp mặt trực tiếp cả, thường là những lúc ba đi làm hoặc đi công tác...
Bộp—
- ...!?
- Hi hi, ngại quá, có con muỗi ạ.
Đang lúc nói chuyện vô cùng nghiêm túc thì Nguyệt Minh không nhịn được mà đập bẹp con muỗi đậu trên tay mình. Vốn cô cũng muốn ráng nhịn, nhưng bọn nó đã lượn lờ cắn cô đến lần thứ ba, cái bụng to như vậy còn muốn cắn tiếp sao!?
Ngứa quá, không chịu được nữa, Nguyệt Minh vung "bạt tay thần chưởng" mà đập một cái bẹp...
Gia Minh lắc lắc đầu rồi bật cười, sau đó cũng đưa tay đập con muỗi lượn lờ trước mặt mình.
- Con có muốn đi ăn tối không?
- A, vậy để con nhắn tin báo chị An một tiếng.
.
- Khi con người ta trả lời một cách nhanh chóng và dứt khoát như vậy, hoặc là thật sự đã rất quyết tâm và chắc chắn.... Hoặc là không có để câu hỏi vào đầu mình, trả lời theo tính toán ban đầu đã chuẩn bị sẵn.
Khi cả hai cùng di chuyển ra xe, Gia Minh mới tiếp tục câu chuyện với Nguyệt Minh.
Nguyệt Minh gật gù, hành động và cách cư xử của Quỳnh Chi khiến cô thật sự lo lắng, ngay từ hồi mới mười mấy tuổi đã như thế, giờ sẽ còn ghê gớm đến mức nào đây...
- Quỳnh Chi đã đến tìm chị An...- Nguyệt Minh vẫn chưa kịp thuật lại chuyện ở phòng khám hôm trước thì đã bị cắt ngang.
- Ba biết.- Gia Minh đáp.- Vậy nên ba mới tìm con... Nhiều năm qua, ba đã cố bảo vệ thông tin của con bé, nhưng Gia An lại vô tình phải lộ diện sau vụ việc ở HOPE lúc trước...
- Chị An rất thích uống cái này, mỗi ngày đều uống một ly trước khi ngủ.
- Ừm, từ nhỏ đến lớn, đã hình thành thói quen như vậy.
- Thế... Quỳnh Chi có biết không ạ?
- Ừm...- Gia Minh xoa cằm, lại gật đầu.- Chắc biết.
.
. ngôn tình hay
- Ông ta... ý cô ta là ai ạ? Ba cô ta hay nhân tình của ông ấy?
Nguyệt Minh cảm thấy mình không bắt kịp được sóng điện não của Quỳnh Chi, cô gái này dường như có bệnh, bám dính làm khổ Gia An vì cảm thấy ba của nàng giống một người khác!?
- Ba nghĩ ý cô ta không phải giống ngoại hình, mà giống tính hướng, không giống như An được yêu thương mà lớn, Quỳnh Chi đã rất khổ sở. Ba có điều tra qua một chút, ba của Quỳnh Chi là gay kín, cưới vợ vì áp lực gia đình... Con biết đó, vào thời của ba, không phải ai cũng dám đối mặt với gia đình và xã hội, huống hồ còn là một gia đình trung lưu như Quỳnh Chi...
- Vậy đó là lý do cô ta bài xích đồng tính? Nếu không thích Gia An, vậy vì sao cô ta không né tránh ngay từ đầu... A... Trả thù? Cô ta vô lý vậy sao? Con nghĩ là cô ta đang ghen tị với chị An!
- Ba cũng không hiểu rõ, nhưng chắc chắn là một loại bệnh tâm lý... có vẻ là khá nghiêm trọng.
Nguyện Minh mím môi, đĩa đồ ăn nóng hổi trước mặt phút chốc cũng như nguội lạnh, chẳng còn chút khẩu vị nào. Cô cảm thấy thương thay cho người yêu của mình, lại càng ước lúc trước mình xuất hiện sớm hơn...
Gần 30 năm trong cuộc đời của cả hai, không gặp nhau là một lãng phí vô cùng to lớn.
Gia Minh lắc nhẹ ly rượu trái cây, sau đó lại nhìn Nguyệt Minh.
- Ba chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ áp đặt, hay vì ba là người đồng tính mà buộc con bé phải thế này thế kia... Từ lúc chọn mang An đến thế giới này, ba vẫn luôn mong nó sống hạnh phúc và vui vẻ, không đòi hỏi gì thêm. Đôi lúc, ba cũng rất lo lắng, sợ bản thân sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của An sau này,... thậm chí, lúc ba biết An thích con gái, ba đã tự trách bản thân rất nhiều... Nhưng thật may mắn, vì An là một đứa hiểu chuyện, biết cảm thông...- Ông dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp.-Con sẽ thay ba bảo vệ Gia An chứ, Nguyệt Minh?
Nguyệt Minh đưa tay cầm lấy ly thuỷ tinh, lắc nhẹ.
Keng— Hai ly rượu va vào nhau phát ra âm thanh thay lời định ước.
- Cô ta sẽ không thể làm chị An buồn dù chỉ một giây.
*****
Góc tự kỷ của tác giả:
Gia Minh: Cháu uống đi, nếu không thích thì có thể dùng trà hoặc nước lọc.
Quỳnh Chi: Lên bia đi chú.
Tác giả: Cảm xúc của Quỳnh Chi đối với Gia An rất phức tạp, nhưng có thể nói phần nhiều chính là ganh tị.