Chương 62: Trà xanh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Lại một ngày mưa dài đằng đẵng, Nguyệt Minh một tay cầm cặp tài liệu, một tay đang cố diễn giải lời dặn dò đến với Khả Hân. Thư ký toàn năng đi bên cạnh, tỉ mỉ ghi lại hết mọi việc cần làm, vì chuyến công tác tại nước J sắp tới mà công việc phải được đẩy nhanh tốc độ, áp lực hơn bình thường. Ra đến đại sảnh, Nguyệt Minh cảnh giác nhìn về một góc, Thanh Phương vẫn đứng đó tựa vào thân xe, trên tay kẹp một điếu thuốc, chốc chốc lại rít từng hơi, nhả vào không trung một làn khói. Thanh Phương đã đứng đây như vậy suốt một tuần liền, điều này là có ý gì? Phải chăng là muốn Nguyệt Minh nhớ lại những ngày tháng đã cũ đó? Nguyệt Minh cũng không rõ, nhưng cô nghĩ rằng Thanh Phương chỉ đang nhọc công mà thôi. Vì sao Thanh Phương lại như vậy? Vì sao thái độ lại đột nhiên thay đổi 180 độ? Cô đã không còn muốn biết... Nguyệt Minh cười nhạt, phóng tầm mắt nhìn màn mưa không trắng xoá như mọi ngày, chỉ là một cơn mưa nhẹ, thoạt nhìn hẳn sẽ không gây ảnh hưởng gì, nhưng vẫn mang đến sự lạnh lẽo vô hạn. - Minh. Thanh Phương giờ phút này mới phát hiện được Nguyệt Minh đã xuất hiện, trên mặt thoang thoảng ý cười, từng bước tiến đến gần. Nguyệt Minh đảo mắt nhìn Thanh Phương một cái, những lời lúc xưa cô ta nói lại lần nữa thoáng qua bên đầu, lập tức bước vài bước tránh xa. Không biết Thanh Phương có phải bị đa nhân cách không? Hay là, tới giờ vẫn muốn đầu tư công sức để lên giường với cô? Phụ nữ hơn đàn ông ở khả năng kiềm chế, nhưng vẫn sẽ có loại phụ nữ khát khao điên cuồng như vậy? Lúc này, tài xe đánh xe đến, Nguyệt Minh lạnh lùng lướt qua người Thanh Phương, trực tiếp ngồi vào xe mình. Thư ký toàn năng Khả Hân cũng tặng cho Thanh Phương một cái lắc đầu ngán ngẩm, ngoan ngoãn chui vào xe cùng chị sếp. Ôi vết nhơ trong đời chị yêu của nàng~ Dưới đại sảnh lúc này chỉ còn mình Thanh Phương đứng đó, xung quanh là vài cặp mắt hiếu kỳ của bảo vệ cùng nhân viên. Cô ta tặc lưỡi, lắc lắc đầu rồi quay về xe của mình, lái theo sau xe của Nguyệt Minh. Khụ khụ— Gia An ho một tràng thật dài. Sự khó chịu nơi cổ họng cùng cơn sốt dai dẳng khiến nàng thật sự rất mệt mỏi, cứ vào thời điểm này trong năm, lúc mùa mưa ngày càng nặng hạt, Gia An thường sẽ đổ bệnh, mọi năm sẽ chỉ là cảm nhẹ, nhưng năm nay lại đặc biệt nặng. Gia An không biết có liên quan gì đến đêm mưa hôm ấy không, nhưng... trong lòng vẫn có chút khó chịu. Không phải khó chịu do triệu chứng của cảm cúm, mà là khó chịu nơi ngực trái, paracetamol dù có mạnh cỡ nào, vẫn không giúp nàng vơi đi những gợn sóng trong lòng. Gia Minh vốn muốn ở nhà chăm sóc con gái, nhưng Gia An vẫn cứ đẩy ông đi làm với lý do nàng lớn rồi, lại làm bác sĩ, có thể tự chăm sóc tốt bản thân. Thật tình, tốt sao... bây giờ lại bệnh? Nàng bác sĩ nằm trên giường, khoác lớp áo ngủ bằng lụa mỏng giúp thấm mồ hôi tốt hơn, nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy một màn mưa trắng xoá. Mấy hôm nay trời vẫn mưa liên tục khiến không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc, ánh mặt trời lại càng trở nên hiếm hoi, chợt đến rồi chợt đi. Vài đêm liền dù mưa hay không cũng đều chẳng thấy được trăng, như thể lớp mây mù trong lòng nàng lúc này, cũng che khuất cả trái tim. Gia An chớp mắt, hàng mi cong vút thường ngày có chút rũ xuống, hết xoay trái rồi lại xoay phải, chẳng có tư thế nào là thoải mái cả. Chán chường, bác sĩ An lại mở thư mục hình ảnh trong điện thoại ra, lướt trái... lướt phải... lướt lên... lướt xuống... Có chút nhớ Joy... Có chút nhớ... À không, không thèm nhớ Nguyệt Minh, lại lên báo, lại đẹp đẽ cùng người khác! Không nhớ một chút nào cả! Nhưng rốt cuộc, nàng lại mở khung chat với Nguyệt Minh lên, tin nhắn lần cuối đã là cách đây hai ngày, cô báo rằng mình sẽ đi công tác. - Ai mượn thông báo.- Gia An khó chịu lẩm bẩm. -Ai thèm quan tâm. Chẳng ai thèm quan tâm cả! Nàng lại kéo lên trên, khung chat chỉ toàn hiện thoại của Nguyệt Minh, không biết cô ấy có nhận ra bản thân mình đã tự độc thoại hay không? Biết nàng không trả lời nhưng vẫn nhắn cho nàng? Nhưng mà, vì sao lại không độc thoại tiếp đi? Đã lỡ rồi, vì sao hai hôm nay không nhắn cho nàng nữa? Giận rồi à? Hay chán rồi nản rồi? Chênh lệch múi giờ? Cái gì mà lệch, chẳng phải chỉ lệch hai tiếng thôi sao!? Không còn nhớ nàng chứ gì? Chắc là vậy, chẳng phải có người đợi cô dưới mưa sao? Ừ, đợi cô dưới mưa... nghe lãng mạn ha, nàng không nghĩ mình đủ khả năng đứng chờ dưới mưa đâu, bệnh rồi không thể đi làm, tự ngược mình!!! Càng nghĩ, Gia An càng bực mình, quyết định không tự làm khổ mình nữa, trực tiếp ném điện thoại sang một bên. Nàng nhắm mắt lại, quyết tâm đi ngủ cho mau hết bệnh. Hít hít— A, mũi nàng lại bị nghẹt, thật đáng ghét mà. Mũi nàng nghet rồi nàng không thèm đứng dưới mưa đâu! Tức ghê á! Không thèm quan tâm nữa, vẫn là đi ngủ thôi. Lộp bộp— Lộp bộp— Tiếng mưa vẫn rơi ngoài hiên, mắt Gia An hơi giật giật. Từng giọt mưa cứ thế rơi xuống đất, vỡ tung toé thành từng hạt li ti, hệt như tối hôm đó, mưa vụn vỡ trên tán ô của nàng. Gia An mở bừng mắt, nàng bật dậy, cả người lấm tấm mồ hôi. Nàng đưa tay lên trán mình để kiểm tra, sau đó liền chộp lấy ly nước ở đầu giường uống một mạch hết phân nửa. Vì sao nàng lại bận tâm? Vì sao nàng lại bận lòng? Nàng chẳng việc gì phải quan tâm cả! Điều nàng quan tâm chẳng phải chỉ là Joy thôi sao? Nàng cũng không phải trà xanh trà đỏ gì đó, nàng cũng không có yêu đương với Nguyệt Minh! Nàng tức giận, nghĩ lại vẫn rất tức giận! Gia An quen ở một mình, để bớt cô đơn, từ lâu đã hình thành thói quen bật tivi, dù không xem vẫn mở để đó, chỉ chỉnh mức âm lượng nhỏ. Có tiếng người, bớt đi sự quạnh hiu. Nàng bác sĩ đưa tay xoa xoa cổ mỏi nhừ, lắc lắc đầu để thoải mái hơn một chút, xem ra triệu chứng cảm cúm cũng đã giảm bớt, đầu nàng còn ấm, cổ họng đau và mũi vẫn còn nghẹt. Vô tình, ánh mắt Gia An chạm vào màn hình tivi, lúc này đang là bản tin thời sự, nàng hơi nhíu mày, mở âm lượng to hơn một chút. - Trận động đất bất ngờ 8,9 độ richter ở thành phố H nước J đã gây nên một tình trạng hỗn loạn. Hiện tại, chính quyền thành phố H vẫn còn đang thống kê thiệt hại. Trước mắt, đã có hơn 200 người bị thương, cùng hàng loạt thiệt hại về tài sản khác... Nước J, thành phố H... Gia An có chút run rẩy, nàng mở điện thoại, bật lại khung chat của Nguyệt Minh... Nước J, thành phố H... Khoé môi Gia An run run, lồng ngực phập phồng từng nhịp thở hỗn loạn, cảm thấy vô cùng sợ hãi... Bỏ hết mọi suy nghĩ ra sau đầu, nàng ấn nút gọi Nguyệt Minh, thuê bao đường dài cũng mặc kệ... Không-người-nhấc-máy... Khả Hân... Nàng liền cũng ấn gọi thư ký của Nguyệt Minh, nhưng tình hình cũng y hệt như vậy. Gia An nhất thời hỗn loạn. Hỗn loạn vô cùng. Làm sao đây? Nàng lẽ ra không nên giận dỗi, không quan tâm Nguyệt Minh mà... Làm sao đây? Nàng sao lại để lời nói chưa chuẩn xác làm cho tâm trạng tuột dốc? Trong lúc Gia An hoảng loạn, chẳng còn là bác sĩ An điềm tĩnh ngày bình thường nữa thì chuông điện thoại nàng vang lên. Một dãy số lạ hiện lên trên màn hình. Nếu là Gia An ngày thường hẳn sẽ do dự không nhấc máy, nhưng lúc này nàng còn tâm trí đâu mà lo nghĩ mấy chuyện đó. Nàng nhận ra giọng nói này, nàng biết người này. - Ừm, bác sĩ An, Nguyệt hiện tại... có chút... ***** Góc tự kỷ của tác giả: Hạ Băng: Bác sĩ An hả? Nguyệt gặp động đất bị gái à nhầm tường đè chết rồi. Gia An:... Toàn văn hoàn. *Để mọi người đợi hơi lâu nên leak tạm một đoạn của chương yêu nhau cho thèm chơi zị kakaa. Bình tĩnh đợi yk mọi người ơi chứ tới lúc hai mẻ yêu nhau rồi tiểu đường ó:)))))) mà hiện trạng cũng như yêu òi thiếu xác định tí hoi mà ha.