Chương 63: Động đất
Gia Minh ấn nút khóa xe, chuẩn bị vào nhà thì ầm một tiếng, cánh cửa bật mở, ngay sau đó là dáng hình đứa con gái nhỏ bé đang bị sốt của ông ào chạy ra nhanh như một cơn gió.
Gia An chỉ khoác đúng một chiếc áo khoác đen dài, bộ đồ ngủ lúc trưa ông thấy vẫn chưa thay.
Gia Minh nhíu mày tự hỏi Gia An vì sao lại thất thố như vậy mà chạy ra đường?
Đến cả miếng dán hạ nhiệt vẫn còn trên trán kia, con gái mình trước giờ có bao nhiêu phần chỉnh chu, bây giờ sao lại thành ra lội thôi thế này?
Gia Minh kéo tay Gia An giữ lại, khuôn mặt nàng liền khiến không hoảng hốt,
- Làm sao? Con làm sao!?- Gia Minh lập tức khẩn trương.
Vì sao cả gương mặt xinh đẹp của con gái mình lại đẫm nước mắt thế này?
Làm sao mà con gái mình lại khóc đến hai mắt sưng húp thế này?
- Ba, con phải đi nước J. Phải đi liền. Đi trong đêm. Phải đi ngay...- Lời của nàng lặp đi lặp lại như thể đang nói trong vô thức, giọng điệu gấp gáp vô cùng.
Chưa bao giờ Gia Minh thấy Gia An trong tình trạng không giữ được bình tĩnh như bây giờ, con gái gấp 10, ông cũng liền gấp đến 9.5!
Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Vừa về đến nhà, con gái liền tức tốc đòi đi nước J trong đêm, chuyện gì đã xảy ra, ông bỏ qua chi tiết nào sao!?
Nhưng Gia An không cho Gia Minh câu trả lời, nàng trực tiếp thoát khỏi cái nắm tay của ba mình, lao ra phía cổng mà chẳng hề suy xét, kết quả là vấp chân té ngã trên mặt đất gồ ghề.
Gia Minh hốt hoảng quăng hẳn cặp da xuống đất, lập tức đuổi theo, níu lấy tay Gia An, bế thốc nàng lên.
- Con bình tĩnh, nói ba nghe chuyện gì!?
Giọng nói trầm ấm đầy vững chãi của người đàn ông trưởng thành, vòng tay ấm áp luôn bao bọc che chở cho con gái nhỏ mỗi khi nàng bế tắc cùng tuyệt vọng.
Gia Minh hơi xiết vòng tay mình, đem Gia An ôm gọn vào lòng, hình ảnh mười mấy năm trước đan xen với hiện tại khiến lòng ông đau nhói không thôi.
Gia An lúc này cũng dần bình tĩnh hơn, nàng úp mặt vào ngực ba mình, khóc thút thít như năm ấy.
- Ba ơi, con sợ. Con rất sợ.
*****
Góc tự kỷ của tác giả:
Tác giả: Nếu là Nguyệt Minh lúc trước thì không có chuyện cứu người đâu. Trong một khoảnh khắc Nguyệt đã nhớ đến lúc Nhật mang thai.