Chương 64: Mộng
Gia Minh đặt Gia An xuống giường, đứa con gái ngoan luôn nghe lời bấy giờ lại nổi loạn chống đối, cố ngồi dậy, nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp đã ửng hồng từ lúc nào của nàng.
- Ba.- Gia An kéo tay ba mình, ánh mắt đầy cầu xin.
Mặt Gia Minh đanh lại, nét mềm mại hòa cùng đau lòng liền biến mất, người cha luôn điềm tĩnh chẳng mấy chốc lại nghiêm khắc đến lạ
- Con nằm yên đó cho ba.- Gia Minh gỡ tay Gia An ra, lần nữa ấn con gái xuống giường, giọng nói đầy nghiêm nghị.
Con gái nhỏ của ông đang phát sốt nhưng nàng dường như không quan tâm điều đó, chỉ muốn bỏ mặc hết thảy để chạy ra ngoài. Chưa cần bàn đến vấn đề nghề nghiệp, chỉ luận đến số tuổi thì Gia An hẳn phải trưởng thành, hiểu rõ bản thân mình hiện giờ vô cùng yếu ớt.
Con gái không xót bản thân, nhưng nàng có biết rằng ông thật sự rất xót con không?
Gia An lúc này khiến Gia Minh vừa lo vừa sợ, quá khứ ám ảnh vào ngày mưa nhiều năm dường như đã khắc sâu trong lòng, khiến ông luôn luôn lo lắng con gái mình sẽ bị người ta làm cho tổn thương thêm lần nữa. Gia An ột khi thích ai sẽ thích hết lòng, chẳng bao giờ giữ lại thứ gì cho mình.
Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Dù sự việc năm ấy là một bước đệm để Gia An trưởng thành tốt đẹp như bây giờ, Gia Minh vẫn không chấp nhận được, ông không cần con gái phải hoàn hảo làm gì, càng không muốn thấy con mình lấy tổn thương đó làm bước tiến, dù sao cũng là con gái ông, ông tin chắc không có đau thương ngày đó, nàng vẫn sẽ lớn lên và trở thành một người con gái tuyệt vời!
- Con nhìn lại xem con đang làm ra cái bộ dạng gì!? Người con muốn gặp quan trọng, vậy con không quan trọng sao? Đang bị sốt lại nằng nặc đòi đi nước J, ngồi máy bay 6-7 tiếng đồng hồ, con ngất xỉu thì phải làm sao!? Chưa kể hải quan có cho con qua cửa với nhiệt độ này không? Con làm nghề gì? Con làm bác sĩ, con hiểu rõ sức khỏe của mình đúng không?- Gia Minh hiếm khi lớn tiếng với con gái, suốt 30 năm trên cõi đời của Gia An, những lần ông tức giận mắng nàng đếm chưa hết một bàn tay.
Gia An không trả lời được, thông qua làn nước mắt, nàng hệt như một chú mèo nhỏ bị thương mà nhìn ba mình. Gia An hiểu tâm ý của ba, nàng cũng biết ba lo cho mình biết nhường nào... nhưng nàng cũng rất lo cho Nguyệt Minh, nàng chỉ sốt một chút thôi, uống thuốc vào rồi chắc chắn là hạ mà.
Nàng muốn giải thích, nhưng ánh mắt kiên quyết kia của ba như thiêu đốt sạch những lời nàng định nói.
Gia An bây giờ chỉ có thể nằm đây mà khóc thút thít, chốc chốc lại nấc lên như trẻ con.
Gia Minh khẽ thở dài rồi khuỵu gối ngồi sát bên giường, bàn tay ông vững chãi nắm lấy bàn tay mềm mại của con gái mình, cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay con gái truyền sang.
Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Gia Minh đau lòng nhìn Gia An bằng ánh mắt ngập tràn tình yêu của một người cha.
Để mang được Gia An đến thế giới này, là một kỳ tích, thật vất vả, thật gian nan, bao nhiêu cung bậc cảm xúc ông đều đã trải qua hết thảy, một lần nhìn nàng đau lòng vì yêu đã là quá đủ cho sức chịu đựng làm cha như ông.
Bây giờ, ông chỉ muốn bao bọc con gái mà thôi, khó đến vậy sao? Làm sao để đứa nhỏ này thật hạnh phúc, chẳng vướng phải tổn thương gì đây?
- Nhắm mắt lại ngủ đi, ngày mai hết sốt, ba hứa sẽ cho con bay sang nước J.- Giọng ông khàn đặc.
Gia An hai mắt tròn xoe nhìn ba mình, vừa mới nín được một chút lại òa khóc thêm một lần nữa mất rồi.
Hạ Băng nhíu mày, gần đến giờ bay nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng của bác sĩ An, lẽ nào nàng đoán sai rồi sao?
Nguyệt Minh không quan trọng đối với Gia An đến vậy?
Hạ Băng lấy điện thoại ra ấn nút gọi, đầu dây bên kia chẳng biết là đã tắt nguồn tự lúc nào.
Thật vậy ư?
Đã hẹn sẽ sang nước J cùng nhau rồi mà, giờ lại tắt máy, muốn trốn tránh sao?
- Xem ra phải trông chờ vào vận may của cậu rồi, Nguyệt Ngáo.- Hạ Băng bỏ điện thoại vào túi.
Lúc này, nhân viên đã bắt đầu hối thúc, nàng không thể đợi bác sĩ An được nữa, điều quan trọng nhất lúc này là sức khoẻ của Nguyệt Minh, Khả Hân bên ấy cũng sắp gục ngã mất rồi, nói không còn ra hơi.
Chuyến bay đêm bắt đầu cất cánh, âm thanh vù vù từ động cơ cứ thế phát ra mãi cho đến khi máy bay đạt chiều cao lý tưởng mới bớt ồn ào. Giọng nói trong veo của tiếp viên trưởng cất lên, theo sau đó là vài âm thanh xì xầm của hành khách xung quanh.
Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Hạ Băng tựa đầu vào cánh tay đang chống trên thành ghế sang trọng của hạng thương gia, ánh mắt phong lưu đa tình lúc này chỉ còn phảng phất nỗi buồn man mát. Mỗi lần đi nước J, tâm trạng Hạ Băng luôn như vậy, nơi đây là một phần quê hương của nàng, vì nàng mang trong người một phần tư dòng máu nước J mà.
Hạ Băng lắc đầu tự cười một cái, lúm đồng tiền bên má phải liền xuất hiện, nàng lại nghĩ lung tung cái gì không biết!?
Hạ Băng lấy tai nghe mang vào, thành công cách ly bản thân với tiếng ồn xung quanh, nàng ngả ghế ra, cứ như vậy mông lung ngắm bầu trời đen kịt đầy vô nghĩa.
Bay đêm thật mệt mỏi, chưa kể do thành phố Nguyệt Minh gặp nạn vừa có động đất, sân bay đóng cửa, nàng chỉ có thể đáp ở sân bay khác rồi đi trực thăng đến thẳng bệnh viện. Hạ Băng thấy thật may sức khoẻ bản thân tốt, quen những chuyến bay dài hành xác, nếu không hẳn sẽ không còn sức khi vừa đến bệnh viện.
Đến nơi, nàng có chút chần chừ, không khỏi rùng mình một cái, Nguyệt Minh nằm ở khu VIP bệnh viện tư đắc đỏ nên thật vắng vẻ, hành lang trắng tinh lạnh lẽo, không một bóng người vì nhân viên y tế đang bận tập trung ở khoa cấp cứu mất rồi.
Mỗi bước chân của Hạ Băng liền kéo theo một mảng da gà nổi lên, nhìn thấy bóng dáng Khả Hân đang ôm mặt trên băng ghế ngoài hành lang, nàng không khỏi thở dài.
- Trông em kinh quá.
Khả Hân lúc này mới ngẩng lên, gương mặt xinh đẹp vẫn còn dấu vết của những vệt nước mắt dài thật dài, vừa thấy Hạ Băng, ngay lập tức nước mắt nàng thư ký lại rơi xuống vô điều kiện.
Hạ Băng quét mắt đánh giá Khả Hân từ trên xuống dưới, nàng hơi nhăn mũi, cố làm bầu không khí bớt đau thương một chút, cong ngón tay búng vào trán em gái nhỏ.
- Em ngốc sao!? Cái bộ dạng gì thế này?
Khả Hân trước giờ luôn là một cô bé năng động, tháo vát, lại thông minh, đặc biệt rất hay cười, chính điều này mới giúp thư ký nhỏ dễ dàng tiến gần đến hai người chị gái tính cách hơi "có vấn đề" Hạ Băng và Nguyệt Minh đây...
Bộ dạng lúc này của Khả Hân thật khiến Hạ Băng nhìn không nổi, cả người dính đầy máu khô đã lâu chuyển sang đỏ sẫm, mặt mũi lem luốc, hẳn là thư ký nhỏ cũng đã cố rửa nhưng không sạch được hết, tóc tai thì bù xù... thật không nhìn ra thư ký toàn năng nữa rồi.
Còn đâu cô em gái nhỏ hay "tám" với nàng về chủ đề làm đẹp?
Khả Hân mặc kệ cho Hạ Băng đánh giá mình thế nào, chỉ lẳng lặng mà khóc, quá kinh hãi, quá đáng sợ...!
Tâm lý Khả Hân bây giờ đều tự kết tội bản thân, nếu nàng ấy chú ý một chút, nếu nàng ấy không dán mắt vào điện thoại, mọi chuyện chắc sẽ tốt hơn rồi.
Thư ký nhỏ đã ngồi đây cả đêm, cảm giác mệt mỏi ăn sâu tận xương tủy nhưng không dám chợp mắt dù chỉ một giây, luôn cầu nguyện, luôn khẩn cầu bình an cho Nguyệt Minh.
Từ phòng cấp cứu sang phòng hồi sức này, trái tim thư ký nhỏ chưa một chút nào thả lỏng.
Hạ Băng nhìn Khả Hân như vậy, cũng chẳng thể làm gì khác hơn, nàng tiến thêm vài bước, xuyên qua một ô kính nhìn vào trong, bộ dạng Nguyệt Minh cũng chả khá hơn Khả Hân là mấy, cả người quấn đầy băng trắng, đã vậy còn thở máy là sao!?
Cái con nhỏ này, nhà mở bệnh viện nên thích vào bệnh viện đến vậy à!? Nằm viện nhà mình chưa đủ, liền nằm luôn bệnh viện nhà người ta?
Hạ Băng rũ mắt, thật sự không biết dạo gần đây Nguyệt Minh có phạm thái tuế gì không, cực kỳ xui xẻo!
Hạ Băng hít một hơi thật sâu, giấu đi vẻ hoang mang vào tận sâu đáy mắt, giờ phút này, người cần tỉnh táo nhất vẫn là nàng, cần phải bình tĩnh để lo cho hai cái đứa ngốc này.
Hạ Băng ngồi xuống bên cạnh Khả Hân, hơi dang rộng hai tay. Thư ký nhỏ ngay lập tức nhào vào lòng người mà mình xem như chị ruột, vẫn cứ là tiếp tục khóc, bừa khóc vừa nói gì đó, nhưng vì những tiếng nấc nghẹn ngào mà Hạ Băng thật sự chẳng nghe ra gì cả.
- Em bình tĩnh một chút, Sel sẽ không sao đâu.- Hạ Băng vỗ vỗ nhẹ lưng Khả Hân mà an ủi.-Nhỏ này mạng lớn lắm, không chết được!
Tuy Hạ Băng mạnh mồm nói vậy, nhưng cũng lòng như lửa đốt...
Khả Hân hơi đẩy Hạ Băng ra, hai mắt long lanh nhìn nàng.
- C...hị...nói...th...ật... không?
Hạ Băng có chút cạn lời, thật muốn hỏi, em gái à, rốt cuộc em đã trao đổi với bác sĩ chưa vậy!?
Nhưng mà thôi, Hạ Băng đành nén lại, trước mắt nên để Khả Hân trở về, tắm rửa nghỉ ngơi, còn nhiều chuyện phải hỏi em gái nhỏ này lắm.
Sau khi Hạ Băng khuyên hết lời thì Khả Hân cũng chịu về khách sạn nghỉ ngơi dưới sự giúp đỡ của mấy trợ lý mà nàng mang đến.
Hạ Băng nhìn Khả Hân rời đi, mới thở phào một hơi, tạm giải quyết được một bé, bé còn lại...
Hạ Băng vẫn thông qua ô kính mà nhìn, sau đó hơi cắn môi, trực tiếp đi tìm bác sĩ mà trao đổi.
. Harry Potter fanfic
Gia An hoảng hốt bật dậy, vì sao nàng lại mơ về một sự việc đã từng diễn ra thế này?
Nhưng rõ ràng là khi ấy, Nguyệt Minh vẫn còn nắm lấy tay nàng trên đường về, không rời đi chỉ một khắc mà?
Cả người Gia An đầy mồ hôi, nhịp thở nhanh hơn bình thường rất nhiều, nàng hít vào sâu như thể đây là chút dưỡng khí còn sót lại trên trái đất này.
Hai mắt nàng nhoè đi, dáo dác nhìn xung quanh, ánh sáng cuối cùng đã trở lại, nhưng chẳng có Nguyệt Minh.
*****
Góc tự kỷ của tác giả:
Giấc mơ của Gia An là sự việc có thật của hai bạn, chỉ là nhớ quá mà bác sĩ An mơ lại thui.
Không biết sau này lúc chị An sinh con bé Nguyệt sẽ như nào đây nhỉ? Để chị bấu tay hay lăn ra xĩu vì căng thẳng đây ta:))