Chương 85 Tề Hạo chết tiệt!
Hồng Văn Nhạc trầm giọng nói: "Sư tỷ ở Nguyên Linh Thành vốn chẳng quen ai, hôm nay lại đồng hành cùng Tề Hạo, thân mật không rời nhau nửa bước. Giờ vì Tê Hạo mà hoàn toàn không nể chút tình đồng môn! Sư huynh, e rằng quan hệ giữa hai người họ còn thân thiết hơn chúng ta tưởng nhiều đấy!"
"Tề Hạo chết tiệt! Ta nhất định phải giết hắn!" Lý Tường siết chặt nắm đấm, mắt đỏ ngầu, giận dữ quát.
Hồng Văn Nhạc vội nói: "Sư huynh chớ nóng, Tề Hạo tuy đáng chết, nhưng với thực lực của chung ta muốn giết han đâu dễ. Chưa nói đến con Linh Thú bên cạnh hắn, trong nhà họ Tề còn có một cường giả cảnh giới Trúc Cơ. Muốn hắn chết, chúng ta phải tính kế lâu dài mới được!"
Lý Tường lạnh lùng nhếch môi: "Đâu phải chỉ mình Tề Hạo biết nhờ người chống lưng!"
Khóe môi Hồng Văn Nhạc khẽ nhếch.
Hồng Húc Dương và Hồng Thiên Đào đứng sau lưng hai người, giữa mày thoáng ẩn nét lo lắng.
Tề Hạo bá đạo hung hăng, bọn họ thật sự sợ khiếp.
Nho đau Ly Tuong va Hong Van Nhac khong giet noi Te Hao, han co thể không dám xông vào Huyền Thương Môn, nhưng muốn đến Nguyên Vũ Thành thì lại dễ như trở bàn tay!
...
Cưỡi đại điêu, Tề Hạo nhanh chóng trở về nhà họ Tề.
Hắn gọi Chung Thiên Lôi và Quý Đông Sơn đến bên mình.
"Gia chủ." Quý Đông Sơn cung kính hành lễ.
Chung Thiên Lôi vuốt râu cười, trông có phần xuề xòa, tùy tiện.
Tề Hạo cũng chẳng mấy để bụng.
Tuy Chung Thiên Lôi đã làm thủ vệ trấn giữ cổng cho hắn, nhưng còn chưa nhận được nửa phần chỗ tốt nào từ hắn, tự nhiên không thể quá cung kính; không nóng nảy nhảy dựng lên đã là may.
"Gọi các ngươi tới là để thực hiện lời hứa trước đây của ta. Có điều, trước khi ta thực hiện lời hứa, các ngươi còn một cơ hội lựa chọn cuối cùng. Nếu nhận chùy pháp và kiếm thuật của ta, mười năm tới các ngươi khó mà dứt ra được." Tề Hạo thản nhiên nói.
Chung Thiên Lôi bĩu môi cười: "Trước khi gia chủ lừa bọn ta đến Nguyên Linh Thành, nào có nói nhà họ Tề lại trêu vào Huyền Thương Môn và Linh Vũ Tông."
Tê Hạo mỉm cười: "Nếu không phải phiền phức ấy đúng là nhức đầu, ta còn cần hai vị cảnh giới Trúc Cơ trông cổng giúp ta sao? Ta tuy không nói trắng ra, nhưng nghĩ bằng sự tinh ý của Chung lão, hẳn đã đoán được đại khái rồi."
Khóe miệng Chung Thiên Lôi giật giật.
Nếu bảo mình không đoán ra, chẳng phải là tự nhận mình không đủ thông minh sao?
Quý Đông Sơn ôm quyền nói: "Chỉ cần gia chủ chữa khỏi hẳn bệnh cho mẫu thân ta, Quý Đông Sơn nguyện thề sống chết thủ vệ nhà họ Tề!"
Tề Hạo cười: "Quý huynh đệ hiếu nghĩa, thật đáng cảm phục, về sau ắt sẽ không hối hận quyết định hôm nay. Bệnh của mẫu thân ngươi, để ta lo. Trong ba tháng, nhất định khỏi hắn!"
Quý Đông Sơn xúc động: "Đa tạ gia chủ!"
Tề Hạo tiện tay tung ra, một chiếc ngọc giản bay tới trước Quý Đông Sơn.
Quý Đông Sơn sững người, tuy đưa tay đón lấy ngọc giản, nhưng vẫn do dự nói: "Gia chủ, ta tuy tận lực vì nhà họ Tề, song vẫn muốn tiếp tục tu hành bộ Kiếm Quyết sư phụ truyền chota ... "
Khóe môi Tề Hạo khẽ nhếch: "Kiếm Quyết ta đã trao cho ngươi, học hay không là việc của ngươi. Nhưng ta nghĩ, ít nhất ngươi cũng nên xem thử bộ Kiếm Quyết ta đưa."
Quý Đông Sơn ngẫm thấy cũng phải, xem thử thì có sao.
Hắn thúc động thần niệm, dò vào trong ngọc giản.
"Cái ... này ... "
Mắt Quý Đông Sơn bỗng trợn tròn, vẻ mặt kinh hãi tột độ!
Chung Thiên Lôi kinh ngạc khó hiểu. Quý Đông Sơn ngày thường rất điềm tĩnh, hôm nay chỉ vừa xem nội dung Kiếm Quyết, sao lại hoảng hốt đến mức ấy?
Một lúc lâu sau.
Quý Đông Sơn mới từ từ thu thần niệm về, thân thể vẫn khẽ run, không sao kìm được.
Bộp!
Quý Đông Sơn bất chợt quỳ sụp!
"Đa tạ gia chủ ban Kiếm Quyết, ban cho ta tạo hóa! Từ hôm nay, Quý Đông Sơn nguyện vì gia chủ gan óc phơi bày, chết cũng không từ!" Quý Đông Sơn trịnh trọng nói.
Tề Hạo mỉm cười, khẽ giơ tay: "Đi đi."
"Vâng!"
Quý Đông Sơn vội vàng đứng dậy, hấp tấp rời đi.
Chung Thiên Lôi hồ nghi hỏi: "Gia chủ, ngài cho hắn bộ Kiếm Quyết phẩm cấp gì mà khiến tiểu tử ấy xúc động đến mức đó?"
Tề Hạo mỉm cười: "Mỗi người có tạo hóa riêng. Thiên tư của Chung lão không nằm ở kiếm thuật, khỏi bận tâm chuyện của Quý huynh. Ta chỉ chưa rõ, quyết định cuối cùng của Chung lão là gì?"