Chương 86 Xong việc

Phan Yên
Nguồn: metruyenhot.me
Chung Thiên Lôi đảo mắt: "Lao phu đa có mặt ở đay, còn cần nói thêm sao? Tuy phiền phức của nhà họ Tề không nhỏ, nhưng tuổi này rồi, lão phu cũng chẳng ngán." Tề Hạo lại vung tay, ném ra một chiếc ngọc giản. Ánh mắt Chung Thiên Lôi sáng rỡ, đưa tay đón lấy. Trong này, chính là bộ chùy pháp hôm trước ngươi thi triển ở hiệu rèn của lão phu?" Chung Thiên Lôi kích động hỏi. Tề Hạo lắc đầu cười: "Hôm đó ta chỉ biểu diễn một bộ chùy pháp nhập môn cơ bản mà thôi. Còn đây mới là bộ Hám Thiên Lạc Nhật Chùy hoàn chỉnh." Đồng tử Chung Thiên Lôi chấn động dữ dội! Bộ chùy pháp hôm ấy đã khiến lão kinh diễm không thôi, vậy mà chỉ là chùy pháp nhập môn? Vậy bộ Hám Thiên Lạc Nhật Chùy hoàn chỉnh, rốt cuộc huyền diệu đến mức nào? Chung Thiên Lôi không kìm được, liền thả thần niệm vào ngọc giản mà xem. Khoảnh khắc sau, y như Quý Đông Sơn vừa nay, đồng tử lão cũng bỗng trợn to, trong mắt tràn ngập kinh hãi! "Đây tuyệt đối không phải uy năng mà công pháp cấp Linh Võ có thể có!" "Chẳng lẽ Hám Thiên Lạc Nhật Chùy là một bộ công pháp cấp Tiên Võ?" Chung Thiên Lôi kích động suýt nữa lên cơn đau tim! Tề Hạo thản nhiên nói: "Bộ chùy pháp này không chỉ có thể giúp kỹ nghệ rèn của Chung lão tăng mạnh, e rằng cũng đủ để Chung lão lấy lại tự tin, một lần nữa xung kích Kim Đan đấy." Sắc mặt Chung Thiên Lôi khẽ biến: "Tiểu tử, sao ngươi biết ... " Tề Hạo mỉm cười: "Chung lão không cần quá hiếu kỳ về ta, biết nhiều chưa hẳn là chuyện tốt. Chỉ cần ghi nhớ tạo hóa khó gặp, gặp thì phải biết trân trọng, đừng tự làm lỡ dở bản thân. Thôi, Chung lão nên ra trấn giữ cổng chính đi." Chung Thiên Lôi hít sâu một hơi, khom người hành lễ: "Đa tạ gia chủ ân tạo hóa, lão phu ắt dốc tấm thân tàn, làm trâu làm ngựa!" Chung Thiên Lôi quay người lui xuống. Khóe môi Tề Hạo khẽ nhếch. Lão đầu này rốt cuộc cũng chịu thu lại chút ngông ngạo trước mặt hắn. Mà cũng phải, một cường giả cảnh giới Trúc Cơ cửu phẩm đỉnh phong, không có chút ngạo khí mới là lạ. Ngoài Tề Hạo ra, chẳng ai nghĩ được lao gia thô kệch như Chung Thiên Lôi lại là cường giả Trúc Cơ cửu phẩm đỉnh phong! "Có hai thủ vệ này trấn giữ cổng cho ta, ta cũng có thể yên tâm sang Hoàng Phủ bế quan tu luyện một thời gian." Tề Hạo mỉm cười, rồi đi tìm Quý Hữu Dung. Muốn tái tạo đan điền cho Quý Hữu Dung, cần dùng lực lượng của Hỗn Nguyên Tạo Hóa Kinh, từ từ ôn dưỡng một đoạn thời gian mới được. Xong việc, hắn mới đến nhà họ Hoàng. "Phu quân, chuyện nhà họ Hồng, chàng đã giải quyết xong rồi chứ?" Trong đại trận, Hoàng Yên dịu dàng nép vào lòng Tề Hạo, mỉm cười hỏi. Tề Hạo khẽ cười: "Giải quyết rồi. Hai hôm nay, phu nhân có nhớ ta không?" "Phu quân ... " Hoàng Yên e ấp một tiếng, lấy ngực khẽ cọ vào Tề Hạo hai cái. "Haha." Tề Hạo cười lớn, bế bổng Hoàng Yên lên, liền song tu với nàng một phen ... Sau cuộc mây mưa, Hoàng Yên tựa đầu lên vai Tề Hạo, thẹn thùng cười khúc khích: "Phu quân càng ngày càng lợi hại, Yên Nhi có phần không chịu nổi. Giá mà có một tỷ muội, có thể san sẻ giúp Yên nhi thì tốt biết mấy." Trong lòng Tề Hạo khẽ cười, thầm khen Hoàng Yên quả là tinh tế. Hắn nàng đã nghe người nhà họ Hoàng nhắc đến chuyện Tiêu Nam Nam nên mới cố ý nói vậy. Vừa tỏ ra độ lượng, lại vừa thăm dò tâm ý của Te Hạo đối với Tiêu Nam Nam.