Người phụ nữ trung niên tóc dài lôi từ túi ra một phiếu xét nghiệm do bệnh viện cấp, giọng the thé: "Tôi có kết quả xét nghiệm của bệnh viện, ghi rất rõ ràng: chính do dùng sản phẩm của công ty các người mà tôi bị dị ứng!"
Giang Thừa Thiên cười lạnh: "Làm sao tôi biết được cái phiếu xét nghiệm đó có phải do bà nhờ người làm giả không? Tôi xin khẳng định trước mọi người: mặt nạ Doanh Dung Gia do công ty Vi Na sản xuất hoàn toàn không có tác dụng phụ. Ép chúng tôi xin lỗi hoặc tiêu hủy sản phẩm là điều không thể xảy ra!"
Người phụ nữ trung niên tóc nâu chỉ thẳng vào Giang Thừa Thiên, gào lên: "Các người muốn chối đến cùng à? Vậy tôi sẽ ra tòa kiện các người!"
Giang Thừa Thiên bình thản nói: "Được thôi, cứ việc đi kiện."
"Anh ...! " Người phụ nữ trung niên tóc nâu lập tức chột dạ, thực ra chẳng dám kiện công ty Vi Na thật.
Bà ta liền lăn ra ăn vạ: "Hôm nay nếu công ty các người không cho chúng tôi một lời giải thích, bọn tôi sẽ không đi đâu hết!"
"Đúng, không đi!"
"Các người phải cho chúng tôi một lời giải thích!"
Người phụ nữ trung niên tóc dài và người phụ nữ trung niên đeo kính cũng hùa theo.
"Còn nói chúng tôi giở trò à? Xem ra giờ chính các người mới đang giở trò." Ánh mắt Giang Thừa Thiên chợt lạnh, quay sang đám bảo vệ: "Đuổi cổ họ ra ngoài!"
"Rõ!" Đám bảo vệ đáp, chuẩn bị đuổi người.
"Xem ai dám!" Người phụ nữ trung niên béo thét lên một tiếng, rồi nằm vật ngay xuống sàn.
"Động vào chúng tôi xem, chúng tôi sẽ tố cáo các người sàm sỡ!" Người phụ nữ trung niên tóc dài và người phụ nữ trung niên đeo kính cung hét lên, rồi lăn ra nằm theo.
Thấy cảnh đó, mọi người có mặt đều cạn lời.
Đám bảo vệ cũng khựng lại, không biết phải xử trí ra sao.
Đúng là y như dự đoán, mấy bà trung niên này khó đỡ thật, đụng chút là lăn ra nắm.
Đụng phải kiểu ăn vạ này, Thẩm Gia Nghi cũng đành bó tay.
"Thừa Thiên, giờ phải làm sao?" Thẩm Gia Nghi cau mày hỏi.
Linh Huệ giơ nắm đấm: "Có cần tôi tống cổ họ ra không?"
"Tốt nhất đừng ra tay, kẻo họ lại vin vao đo ma làm am lên." Giang Thừa Thiên lắc đầu. "Yên tâm, chuyện này để tôi xử lý."
Nói rồi, Giang Thừa Thiên tiến thẳng về phía bốn người phụ nữ trung niên kia.
Anh liếc qua bốn người, lạnh nhạt hỏi: "Các người thật sự không chịu đi?"
Bà trung niên béo đắc thắng: "Bọn tôi không đi đâu, anh định làm gì?"
Giang Thừa Thiên khẽ gật đầu: "Được, các người đã thích nằm thì tôi cho nằm luôn."
Nói rồi, Giang Thừa Thiên rút ra bốn cây kim bạc, búng tay phóng thẳng!
Vút! Vút! Vút!
Bốn cây kim bạc lao vun vút, cắm đúng vào bốn huyệt ở thắt lưng của bốn người phụ nữ trung niên!
Bà trung niên béo hốt hoảng hỏi: "Anh vừa làm gì chúng tôi vậy?"
Giang Thừa Thiên nhếch môi: "Các người thích nằm mà, tôi giúp một tay thôi. Giờ muốn đứng dậy cũng chẳng thể đâu."
Bà trung niên béo gân cổ cãi: "Xàm! Tưởng chọc cái kim rởm lên người chúng tôi là đứng không nổi à? Tôi đứng dậy cho anh xem ngay!"
Nói xong, bà ta chống tay ngồi dậy, định đứng lên.
Nhưng ngay giây sau, vẻ hoảng hốt hiện rõ trên mặt: "Sao thế này? Chân tôi mất cảm giác rồi, sao đứng không nổi?"
Bà ta hoảng loạn, cố gượng đứng nhưng hoàn toàn không đứng lên nổi.
Người phụ nữ trung niên tóc dài và người phụ nữ trung niên đeo kính cũng thử đứng lên, nhưng mấy lần đều thất bại.
"Sao lại thế này? Sao tôi đứng không nổi?"