"Tôi cũng đứng không nổi!"
Hai người kia cũng sợ hãi, mặt mày tái tạng, cuống cuồng.
Bà trung niên béo nói: "Vì hắn châm kim vào người chúng ta nên mới không đứng nổi. Chỉ cần rút kim ra là được!"
Giang Thừa Thiên điềm đạm nói: "Tôi khuyên tốt nhất các người đừng làm vậy.
Nhưng bốn người chẳng tin, liền giật phăng những cây kim bạc ở thắt lưng.
Ngay khi rút kim ra, cả bốn liền hét lên vì đau.
"Á á á! Tôi thấy hai chân như bị kim đâm liên hồi!"
"Á ... rút kim rồi mà vẫn đứng không nổi!"
"Rốt cuộc là sao vậy? Đau quá!"
Nhân viên có mặt thấy bốn người đau đớn vậy thì hả dạ ra mặt.
"Bốn mụ chanh chua này còn dám giở trò trước mặt Thư ký Giang, đúng là muốn chết!"
"Thư ký Giang là thần y mà, xử lý mấy mụ này dễ như chơi!"
Đám nhân viên thì thào bàn tán, hóng chuyện.
Bà trung niên béo đau đớn quát về phía Giang Thừa Thiên: "Đồ khốn, anh đã làm gì chúng tôi, mau chữa cho chúng tôi đi!"
"Đồ khốn nạn, nếu còn không chữa, chúng tôi sẽ không để yên cho anh và cả công ty Vi Na!"
"Còn không mau qua đây mà chữa!"
Người phụ nữ trung niên tóc dài và người phụ nữ trung niên đeo kính cũng gào theo.
Thế nhưng Giang Thừa Thiên chẳng buồn để ý đến họ.
Không cho bốn người này một bài học thì họ chẳng biết sợ.
Đến lúc này, bốn người phụ nữ trung niên thấy hai chân càng lúc càng đau, đau đến nghiến răng trợn mắt, mồ hôi lạnh vã ra.
Thẩm Gia Nghi bước tới, khẽ hỏi: "Thừa Thiên, họ có bị gì nghiêm trọng không?"
Giang Thừa Thiên mỉm cười trấn an: "Yên tâm, không chết người đâu."
Nghe vậy, Thẩm Gia Nghi mới yên lòng.
Một lúc sau, bốn người kia đau đến mặt mày trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy.
Họ chẳng còn hơi đâu mà gây chuyện, bắt đầu năn nỉ Giang Thừa Thiên.
"Xin anh ra tay cứu giúp chúng tôi!"
"Chúng tôi biết sai rồi, chỉ cần anh chữa khỏi, chúng tôi sẽ đi ngay!"
"Đúng, đúng, chúng tôi sẽ không ở lì đây nữa!"
Giang Thừa Thiên cười khẩy: "Tôi sẽ hỏi vài câu, các người phải trả lời thật. Nếu giấu giếm, cả quãng đời còn lại sẽ phải ngồi xe lăn đấy."
Bà trung niên béo rùng mình vì sợ, vội nói: "Thưa anh, anh cứ hỏi, chúng tôi sẽ nói thật!"
Giang Thừa Thiên gật đầu, nghiêm giọng hỏi: "Có phải do sản phẩm của công ty chúng tôi mà các người bị dị ứng da mặt không?"
Nghe câu này, cả bốn người lưỡng lự.
Giang Thừa Thiên nói: "Nếu không muốn trả lời thì thôi vậy."
Nói rồi, anh quay người định bước đi.
Bà trung niên béo méo xệch mặt mày: "Anh đừng đi, tôi nói, tôi nói! Sản phẩm của công ty các anh không có vấn đề. Là do chúng tôi cố tình dùng các sản phẩm chăm sóc da khác đã quá hạn để gây dị ứng da mặt!"
Nghe xong, cả hội trường xôn xao!
"Tôi biết mà, sản phẩm của công ty mình đều được bào chế từ thảo dược thuần tự nhiên, lấy đâu ra tác dụng phụ!"
"Bốn bà này vì muốn bôi xấu công ty chúng ta mà liều thật!"
Nhân viên ai nấy đều cam phẫn, bực bội không để đâu cho hết.
Đám phóng viên truyền thông cũng thi nhau chụp hình, quay video, ghi lại lời nói của bà trung niên béo.
Giang Thừa Thiên lại hỏi: "Ai xúi các người đến công ty chúng tôi quậy phá?"
Nghe câu ấy, người phụ nữ trung niên tóc dài vừa khóc vừa nói: "Chúng tôi không nói được không? Bên đo có tiền có thế, toi sợ neu khai ra sẽ bị trả thù."