Chương 40: Thượng Thần Uy Vũ
Ma Diễm Sơn từ chân núi đến nơi ở của Mộng Kha rải rác xác của yêu ma. Mộng Tàng vừa trở về đã bị cảnh tượng này làm sửng sờ.
"Cha!!!" cô ta lao đến lay cái xác của Mộng Kha, khuôn mặt xinh đẹp dần trở nên méo mó.
Cô ta run rẩy nhìn hai Yêu Vương còn lại khác cũng bị xé xác ngay bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu chảy ra nước mắt đỏ tươi.
Oán khí bốc lên ngùn ngụt làm Nhan Đình đang đang cưỡi mây đi được một quãng cũng phải ngoái lại nhìn, nhưng mà tâm trạng đang khó chịu nên cô cũng lười quản.
Lần sau đập chết là được!!!
Giang Ninh đứng bên cạnh cô muốn nói rồi lại thôi, còn Tịnh Nhu đang bế thiếu niên kia.
Bọn họ đáp xuống một ngọn núi khác, dưới bạt ngàn cây rừng che phủ một tòa cung điện tinh xảo.
Nhan Đình điều khiên mây chậm rãi đáp xuống, có mấy tiểu yêu nhỏ đang quét tước ngoài sân nhìn thấy họ bèn cung kính chào.
"Vương đã về"
Giang Ninh phất phất tay, bước chân hắn có chút vội vã đi theo Nhan Đình.
Trong lòng hắn cảm xúc đan xen rối loạn, Giang Ninh không hiểu bản thân mình bây giờ là như thế nào.
Sợ hãi đang dâng lên trong lòng hắn.
Tịnh Nhu thì bận bịu chọn một gian phòng gần phòng cô, sắp xếp cho thiếu niên đó ở đó, lại xem kĩ vết thương của cậu, căn dặn mấy tiểu yêu để ý đến thiếu niên này nhiều chút.
Cô ta lúc này mới về phòng, rót cho mình một ly trà nhỏ.
Người đàn ông ban nãy....
Trong khi Tịnh Nhu miên man suy nghĩ thì Giang Ninh cũng đang vật lộn với đống cảm xúc của mình.
Hắn cùng Nhan Đình đi vào phòng, cô cứ bình thản để Bích Loan giúp cô thay y phục, còn hắn thì đứng đó nhìn cô chằm chằm.
"Ra ngoài đi, xem xem đồ ăn mấy con tiểu yêu kia làm xong chưa rồi mang qua đây" cô nói với Bích Loan.
Ánh mắt khẽ chuyển đến trên người Giang Ninh, môi cô nhẹ nở một nụ cười với hắn, thần sắc bình thường không có nửa điểm khác lạ.
"Sao vậy?" cô dựa người trên chiếc ghế quý phi, bộ dáng có chút lười biếng.
"Ngươi tức giận à?" hắn rụt rè hỏi.
"Lúc đó thôi, bây giờ hết rồi" mới là lạ đó!!!.
Nắm mím môi dường như đang cố gắng suy nghĩ câu từ để nói ra. Nhưng Nhan Đình đã nhanh chóng chen vào.
"Ngươi định nói hắn ta là ân nhân của ngươi nữa à? Giang Ninh, sao ngươi lại ngây thơ như vậy." cô thở dài nhìn hắn, hơi chống người ngồi dậy, kéo hắn ngã vào lòng mình.
"Ngươi biết nếu ngươi bị mấy kẻ khác trên Thiên giới bắt lại thì sẽ có kết cục gì không? Hắn ta muốn ngươi lấy trộm đan dược cho hắn chẳng qua muốn xem thử bản lĩnh ngươi như thế nào, nếu lấy được đồ trở về thì ngươi sẽ là một quân cờ tốt, nếu ngươi thất bại thì hắn cũng không tổn thất gì" cô nhàn nhạt nói, bàn tay vuốt vuốt mắt trái của hắn.
"Ngươi cũng không biết hắn suy tính cái gì. Ban nãy ngươi không nhìn rõ sao? Ngươi là người mà Mộng Kha đuổi đi, hắn thu lưu ngươi nhưng yến tiệc Mộng Kha tổ chức hắn cũng ở đó. Tiểu hồ ly ngươi chỉ việc tin tưởng ta, ta vĩnh viễn cũng sẽ không tổn hại đến ngươi" cô hôn nhẹ lên mắt hắn.
Giang Ninh được cô ôm vào lòng, tai có thể nghe rõ nhịp đập nơi ngực trái của cô, trong lòng như có dòng suối ấm chảy qua.
Những lời cô nói, hắn hiểu.
Sâu trong linh hồn hắn cũng cảm thấy rung động, liên tục kêu gào hắn phải tin tưởng cô.
"Ban nãy ngươi chưa trả lời câu hỏi cô ta" hắn nhẹ giọng nói.
Nhan Đình mỉm cười, thì thầm vào tai hắn.
Nói xong cô lật người đè lên hắn.
"Tiểu hồ ly, đến đây đại chiến với bổn thần tiên nào" Cô vừa nói, bàn tay đã luồn vào vạt áo hắn, nhanh chóng cởi y phục Giang Ninh.
"A" hắn ngạc nhiên thốt lên, trên gương mặt không giấu được ửng hồng.
Cô cúi người hôn hắn, môi lưỡi giao triền, trong phòng phát ra những âm thanh đầy xấu hổ. Bàn tay cô thuần thục sờ soạng đến tiểu huynh đệ của hắn.
Cả người hắn run lên một lượt, nhưng môi đã bị cô chặn lại, chỉ có thể mập mờ phát ra vài âm tiết.
Nhan Đình hôn hắn từ dồn dập đến nhẹ nhàng mơn trớn, bàn tay bên dưới cũng luật động nhịp nhàng. Cô một đường hôn hắn đến tận khi hắn bắn lần đầu.
"Ưm...Nhan Đình" hắn nỉ non gọi tên cô.
Đây cũng là lần đầu hắn gọi cô bằng tên, đột nhiên Nhan Đình cảm thấy tên mình cũng khá là dễ nghe.
Cô cắn cắn cổ hắn, tay bận rộn trêu đùa ngực cùng tiểu huynh đệ của Giang Ninh. Cả người hắn run run, chốc chốc lại giật nảy người.
Thân hình nhìn qua có vẻ mảnh khảnh khi cơi y phục ra lại săn chắc đàn hồi, cô nhéo eo hắn một cái.
Ngón tay bên dưới thuận theo tinh dịch của hắn len lỏi vào bên trong nhục huyệt.
"Chậm...chậm thôi..." hắn tận lực thả lỏng bản thân.
Nhan Đình hôn hôn hắn, kéo sự chú ý của hắn về phía trước. Giang Ninh sau nhiều lần trải nghiệm loại tình dục này sớm đã bị thuần phục, thân thể càng lúc lại càng mẫn cảm.
Ngón tay cô mò mẫm trong nhục huyệt của hắn, một đường tìm đến điểm G của hắn.
"A....." hắn khẽ rên lên. Cánh tay run rẩy quàng lên cổ cô.
"H..hôn..ta..." hắn rướn người lên, đôi mắt đẹp đẽ ẩm ướt cầu tình.
Nhan Đình cười rộ lên, tâm tình không giấu được dâng trào, cúi người hôn hắn, bên dưới cũng chen vào thêm một ngón tay nữa.
Đến khi nhục huyệt nóng bỏng có thể chứa được ba ngón tay dễ dàng, cô mới đeo lên dương cụ, lót một chiếc gối mềm sau lưng hắn, kéo chân Giang Ninh gác lên vai mình.
"T..to..to quá...." Giang Ninh hơi oằn người muốn trốn tránh, nước mắt sinh lý chảy dọc theo gò má hắn.
Dương cụ to lớn từ từ tiến vào, đến khi vào hết thì dương vật của hắn lại cương lên.
"Giang Ninh, ta thích chàng" cô cười cười hôn nhẹ lên mắt trái hắn.
Ngay khi hắn còn đang kinh ngạc liền nhanh chóng vận động, bàn tay hắn siết chặt lấy tấm chăn bên dưới, cảm nhận những đợt sóng triều dồn dập đưa hắn lên đỉnh.
Giang Ninh một lần nữa lại run rẩy bắn ra, cô xốc hắn ngồi dậy, dương cụ lại càng đâm vào sâu hơn nữa, bàn tay hắn vô thức cào lên bả vai cô.
"A...a..s..sâu..qu.." hắn đứt quãng nói không tròn chữ, gương mặt nhiễm đầy tình dục sắc thái mà phối hợp với cô.
"Miệng thì nói vậy nhưng cơ thể chàng lại rất thích hửm?" cô thủ thỉ bên tai hắn, cắn nhẹ lên vàn tai Giang Ninh.
Hai người quấn quít đến tận khi Giang Ninh mệt lả đi, ngủ từ lúc nào không hay, cô vuốt vuốt gương mặt hắn, hôn nhẹ lên mắt.
"Trẻ nhỏ dễ bảo".
Cô dùng chăn quấn hắn lại thành một đoàn, bế lên. Nơi này nằm gần một cái suối nước nóng, cô cố ý dùng phép làm ra một cái hồ tắm, để tùy thời mà sử dụng.
Nhan Đình cởi lớp y phục trên người ra, lại ôm Giang Ninh tiến vào phòng tắm. Sương khói vấn vít, cô ôm hắn tắm rửa.
Có lẽ là quá mệt nên hắn cũng không tỉnh, toàn bộ quá trình đều là cô ôm hắn ngâm mình, thuận tiện ăn chút đậu hủ trên người hắn.
Thuận tiện lại suy nghĩ vài việc liên quan đến cốt truyện này, nhìn đến Giang Ninh yên ổn ngủ, trong lòng có chút dư vị khó tả.
"Đôi mắt này của chàng" cô vuốt ve gò mà trơn nhẵn của hắn" Ta sẽ làm cho cô ta hối hận khi được sống trên đời này" cô cười cười.
Ánh chiều tà dần dần buông xuống, nhuộm những cánh rừng xanh mướt trở nên rực rỡ hơn, hai bóng người dựa vào nhau an yên đến kì lạ.
"Thượng thần! Đồ ăn xong rồi" Bích Loan đứng bên ngoài hồ tắm gọi nói nhỏ với cô.
Nhan Đình ra hiệu đã biết, lại ôm Giang Ninh về phòng, cẩn thận mặc y phục cho hắn.
"Tiểu hồ ly, dậy ăn một chút đi" cô lay nhẹ hắn, mày hắn cau lại vùi đầu vào chăn.
Cô cười, đẩy ra chăn mền liền hôn hắn, đến khi người bên dưới bắt đầu hít thở không thông thì Nhan Đình dừng lại. Giang Ninh có chút ngơ ngác nhìn cô.
"Ngu ngốc" cô búng lên trán hắn.
-------------------------------
Ăn xong cơm chiều, Giang Ninh muốn đi dạo quanh cung điện. Mấy tiểu yêu dồn dập chào hắn, Nhan Đình đi cùng hắn cũng nghiễm nhiên được chào hỏi.