Chương 13: Chuyện mới bắt đầu
Trăng đêm nay sáng quá, sáng đến gai
người. Vết chân chúng tôi để lại trên mặt đất in rõ mồn một, kéo dài
nham nhở xới tung từng đám lá mục. Dưới tán cây, ánh trăng hơi chếch
sang góc làm rộ lên một màu đỏ nhờ nhợ, cây ven đường bị thứ chất lỏng
từ chúng tôi nhuộm đẫm. Tôi đưa tay đỡ lấy cậu ấy, cố gắng dùng toàn bộ
sinh lực còn sót lại trong cơ thể kéo cả hai cùng di chuyển. Thân thể
nặng trịch, từng thớ cơ gào thét, đầu óc xoay vòng…
Không được dừng lại…
Chỉ còn một chút nữa thôi…
--10 giờ tối, --