Chương 22: Bay về phía mặt trời
Nửa tiếng sau Mạc Hiểu Hy về. Cậu ta kể
lại chuyện xảy ra tại phòng làm việc trong sở pháp y, tất cả mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như lúc sáng rời khỏi, duy chỉ có thông tin sao lưu cùng kết quả phân tích của Hà Thanh bị mất, máy chủ hệ thống cũng không thể
nào truy xuất bất cứ thông tin nào.
Hơn nữa,
chuyện đáng nói ở đây là thứ mà Hà Thanh tìm được từ người lạ trong đêm, vật đó hiển nhiên là của cảnh sát. Tất cả mọi việc xâu chuỗi lại với
nhau; nhà của Hiểu Hy bị đột nhập, khung thép cùng kính cường lực bị phá một cách đơn giản, dưới nhà đồ đạc chỉ bị xô ngã tạo tình huống giả
nhằm che giấu mục đích thật chính là phòng làm việc bên trên, mẫu vật,
kết quả phân tích bị tiêu hủy, dụng cụ và máy móc liên quan cũng bị phá
nát. Ngoài ra ở sở pháp y cũng xảy ra chuyện tương tự, một nơi nghiêm
ngặt như thế, không lý nào người ngoài lại dễ dàng tiến vào rồi xóa dấu
vết, hơn nữa lại làm rất sạch sẽ, cho dù bây giờ hai người có quay trở
lại hậu viên Linh Ẩn cũng chưa chắc có thể tìm được lại mẫu vật.
Thêm một chuyện nữa là trước đây cho dù đi đến đâu, có làm gì thì mọi hành
động của Hà Thanh đều gặp trở ngại. Xét trên nhiều phương diện, nói
trắng ra là thái độ của người nhà Hà Thanh cũng thật sự không bình
thường, làm gì có gia đình nào con trai duy nhất gặp nạn mà lại nhất
quyết không chịu điều tra ngọn nguồn còn đồng ý kí đơn bãi nại, chấp
nhận không truy cứu chứ? Mà lúc ấy Vân Nha cũng đang theo đuổi Hà Thanh, một bên là Lý gia nắm trong tay tập đoàn dược lớn mạnh cùng vài bệnh
viện tuyến trên, bên kia là chủ nhiều hệ thống công trình quan trọng.
Chuyện hai nhà, căn bản là không thiếu tiền để đi đến cùng, thế nên chỉ
có thể nói; không phải họ không muốn điều tra mà thực chất là… họ muốn
che giấu chuyện xảy ra mà thôi.
Lần này cảnh
sát can thiệp có lẽ cũng không phải lần đầu. Thế nhưng bây giờ Mạc Hiểu
Hy và Hà Thanh phải làm gì khi chướng ngại phải vượt qua lại to lớn đến
như vậy?
Đống vỏ lon vương vãi trên sàn, hòa
cùng cảnh lộn xộn xung quanh tạo nên một không gian có phần nhếch nhác.
Hà Thanh miết ngón tay lên cái nắp bật, đột nhiên nhớ đến một người.
Là Tiêu Diêu Vũ, vị giáo sư trẻ tuổi cùng anh trải qua những năm cấp hai.
Kể từ sau lần gặp nhau ở quán cháo gia truyền, Hà Thanh mải mê chạy theo những cánh cửa đóng kín hòng tìm lại những gì đã mất nên cả hai hầu như không gặp nhau. Kể ra ân tình anh nợ Tiêu Diêu Vũ không biết bao giờ
mới trả được, giờ một lần nữa phải nhờ sự giúp đỡ của cậu ta thật khiến
trong lòng Hà Thanh có chút khó xử. Sau này khi mọi chuyện đã được giải
quyết, có lẽ phải làm gì đó để cảm ơn đám bạn đã giúp anh mới được.
-Hiểu Hy, cậu có nhớ Tiêu Diêu Vũ không? _ Hà Thanh hỏi.
-Tiêu Diêu Vũ ư? _ Cậu bạn ngạc nhiên, nghĩ ngợi một lúc rồi phấn khích. _ Là anh chàng mọt sách đạo mạo đóng bộ nghiêm túc đó hả?
-Cậu ta giờ đã là giáo sư, đang giảng dạy ở trường đại học cũ của chúng ta.
-Cũng đúng. _ Mạc Hiểu Hy ậm ờ, vẫn chưa hiểu vì sao Hà Thanh lại nhắc đến
Tiêu Diêu Vũ. Anh và cậu bạn đó của Hà Thanh tính ra chỉ gặp nhau vài
lần trong những lần rảnh rỗi tụ tập hiếm hoi. Sau khi ra trường, ai cũng bận lo cho tương lai trước mắt, những chuyện không liên quan, tốt hơn
hết không cần suy nghĩ.
-Cậu cũng biết bệnh
tình của tôi, những chuyện hồi nhỏ vẫn nhớ như in, duy chỉ có thời gian
học đại học là mờ mịt cái nhớ cái không, càng không nói đến khoảng thời
gian sau khi ra trường nhận việc. Với tôi, thời gian ấy đi đâu làm gì,
gặp ai luôn là cơn ác mộng mỗi khi đêm về. Cái cảm giác rõ ràng có
chuyện gì đó quan trọng phải làm mà lại không nhớ ra nó ám ảnh khó chịu
lắm… _ Hà Thanh nói.
-Chuyện đó bọn tớ biết, chẳng phải mọi người vẫn bên Thanh Nhi sao? Qúa khứ , cuối cùng sẽ quay lại thôi mà!
-Cảm ơn!
Mạc Hiểu Hy đặt tay lên vai Hà Thanh bóp nhẹ, người bạn này trước giờ lúc
nào cũng cứng rắn, ấy vậy mà giờ đây khi cả hai cùng ngồi trên chiếc ghế sofa nhem nhuốc trong phòng khách, dưới ánh sáng trắng từ ống tuýp đèn
trên cao, Hiểu Hy thấy gương mặt Hà Thanh đã có nếp nhăn, mái tóc đen
cũng thoáng hiện vài sợi trắng. Đêm nay và cả những đêm dài bắt đầu từ
hai năm về trước, có lẽ người này chưa bao giờ thật sự được nếm trải cái cảm giác gọi là bình yên.
Nhưng Hà
Thanh à? Cậu đã để mất những gì mà phải dằn vặt tâm can mình đến thế?
Cậu đã dành trọn con tim thân xác cho ai mà ngay cả Vân Nha cũng không
thể lấp đi hình bóng đó? Có đáng không khi chạy theo quá khứ đã lùi xa
từ hai năm trước mà trốn chạy thực tại? Chúng ta không còn là những
thanh niên vô lo nghịch ngợm ngày trước nữa rồi. Với cậu, cuộc sống bây
giờ đâu chỉ có một mình, cậu còn ba mẹ, còn Vân Nha… Tình yêu của cô ấy, chẳng lẽ không đủ để cậu chấp nhận hay sao?