Chương 23: Tội ác (1)
Mùa Đông cuối cùng cũng đến, mang theo hơi thở lạnh lẽo trong từng cái chuyển mình. Hàng cây bên đường đã bắt đầu trơ lá, thân gỗ mảnh mai yếu ớt có chút run rẩy co quắp tấm thân gầy guộc trước từng trận gió đông. Không khí se lạnh, bông tuyết lả lơi vương trên cảnh vật, để rồi thỉnh thoảng lại tung mình hoan hỉ khi có bóng dáng ai đó vụt qua. Trắng xóa - từ màu trời, màu đất, màu nước… đến cả màu tâm hồn.
Hà Thanh nhìn ra ngoài từ ô kính quán cà phê nhỏ cuối ngã tư, hơi nóng thẩm thấu qua thành cốc sánh màu nâu đặc sưởi ấm phần nào những ngón tay đang tê cóng lạnh giá. Gần nơi anh ngồi có dăm nhóm bạn trẻ ríu rít chuyện trò, cặp nam nữ có lẽ là tình nhân hai tay đan chặt trên bàn, cô gái đội mũ len với mái tóc ngắn cười bẽn lẽn, hai má hây hây đỏ nũng nịu dụi đầu vào cổ bạn trai, chúng bạn cùng bàn cười phá lên trêu chọc. Tiếng nhạc đinh đoong mang âm hưởng giáng sinh gần kề hòa cùng tiếng cười, tiếng nói chuyện thật kì lạ lại không thể đến gần được Hà Thanh. Cứ như chính những suy nghĩ chất chồng lúc này vô hình chung đã tạo ra một lớp màng mỏng ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, chiếm hữu và giam cầm.
Cuộc đời con người vốn dĩ là vậy, khổ đau hay hạnh phúc có thể dựa vào đường đời người đó đi qua thẳng hay cong, gập ghềnh hay trơn láng, mặc dù nói ra có vẻ đơn giản nhưng lại rất dài, rất phức tạp, bởi vì như cổ nhân từng nói, mọi chuyện trên đời không có gì là hoàn hảo.
Con đường với tấm bảng đề tên Hà Thanh, đoạn đầu bằng phẳng với ánh sáng rực rỡ cuối chân trời cho thấy một tuổi thơ hoàn hảo hạnh phúc, để rồi từ đó dần hướng sang một phía khác, nơi kì lạ cỏ dại um tùm, mặt trời xiên góc không còn chiếu sáng. Đất nơi chân anh chạm vào không còn như trước mà đã lỗ chỗ nhấp nhô, cơ hồ còn ẩn giấu thêm vô số vật cản, và giữa nơi ấy, Hà Thanh thấy cuộc đời mình đi qua không còn cô độc nữa. Từ bé đến lớn, không phải anh chưa từng quen ai mà là những số phận đó chỉ như cái lướt qua tựa gió thoảng mà thôi.
Một cuộc đời, hai cuộc đời, ba cuộc đời,… cứ thế cắt qua Hà Thanh, có cái rực rỡ song cũng có cái ảm đạm, thôi thì muôn hình vạn trạng, phong phú vô ngần. Thời gian trôi qua anh đã hiểu thế nào là cuộc sống, khi một người trưởng thành tự đi trên đôi chân của mình, thực sự không dễ dàng. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Hà Thanh có thể chắc chắn một điều; con đường mai sau vẫn còn đó, và nó sẽ trải dài, trải dài mãi mãi cho đến khi thân thể này, đôi chân này, khối óc này không còn đủ sức bước tiếp.
Nhưng người ấy thì không… thời gian của người ấy đã vĩnh viễn dừng lại, đoạn đường kia cũng vô tình trở nên chơi vơi…