Chương 22: Vi Diện Yếu Đuối ! Lúc Nào Cũng Cần Ta Chăm Sóc - Chương 220
Trong lúc đợi Tư Hạo nấu ăn trong bếp, Di Giai nằm dài trên giường đọc bình luận trên màn hình hệ thống. Dạo này đã có nhiều người xem trực tiếp hơn rồi.
Thể loại nhiệm vụ chiếu trực tiếp thế này ở tòa nhà nào cũng có, hơn nữa còn có thể như băng đĩa lưu lại quá trình làm nhiệm vụ để xem lại, thường được dùng để làm tài liệu giảng dạy cho những nhiệm vụ giả có nhu cầu học tập, giải trí. Dù sao bọn họ cũng không có tivi hay kênh truyền hình, muốn xem phim trừ khi xuyên tới vi diện hiện đại làm nhiệm vụ, còn không sẽ rất nhàm chán. Có vài nhiệm vụ giả còn coi đây là nghề nghiệp, bán ra băng đĩa quá trình làm nhiệm vụ của mình, cố gắng diễn thật tốt trong vi diện, tiếp cận nghề diễn viên.
Người xem bên ngoài có thể biết trước nội dung chính của thế giới, nhưng màn hình chỉ xem được khung cảnh và tình hình nơi nhiệm vụ giả xuất hiện.
Cụ thể, một vài người sau màn hình bấm vào trang Xem Trực Tiếp, chọn chủ đề "mạt thế", lập tức thấy hiện ra hơn hai trăm "bộ phim", sau khi xem qua loa tóm tắt "phim" cùng mã số của những nhiệm vụ giả đang thực hành, thấy thú vị sẽ bấm vào xem trực tiếp. Màn hình ở góc nhìn thượng đế, có thể tùy ý xoay chuyển 360 độ để nâng cao trải nhiệm của người xem, hơn nữa còn có thể chuyển kênh, xem xong góc nhìn của Di Giai, lại chuyển qua góc nhìn của Tiêu Cự, cũng có thể chuyển qua xem của nhiệm vụ giả khác trong cùng thế giới. Để tránh cho việc tiết lộ tình hình, bình luận cũng sẽ không hiện ở một kênh chung.
Bình luận Di Giai đang đọc là của những người đang chọn xem góc nhìn của cô, và cũng chỉ chủ nhân của góc nhìn đọc được.
[Ai da? Hôm nay nam chính không hôn hôn kẻ phản diện sao?]
Di Giai:"..."
[Dùng mỹ nhân kế moi thông tin từ hắn đi!!!]
[+ Một phiếu cho mỹ nhân kế]
[Nam chính đẹp trai quá! Mlem mlem]
[Nói chứ cốt truyện này hình như không có nữ chính đâu. Đừng tùy tiện thay đổi kịch bản chứ?]
[Lầu trên nói gì vậy? Có phải nhiệm vụ giả không thế! Kịch bản sinh ra không phải để thay đổi sao?]
[Cốt truyện mới: Nam chính hắc hóa ôm mỹ nhân phản diện đi lên đỉnh cao nhân sinh!]
[Ha hả...]
...
Di Giai tắt màn hình thở dài, đúng lúc Tư Hạo bê cơm nước bước ra, hắn hỏi:"Sao thế? Chán quá à?"
Cô lắc đầu:"Không, chỉ là nghĩ chút chuyện thôi."
Hai người chậm rãi ăn, Di Giai hơi kinh ngạc nhận ra mùi vị các món ăn này vẫn quen thuộc như xưa, Tang Thanh rất ít khi vào bếp, chỉ khi cô bận đến không có thời gian ăn, hắn mới đích thân làm rồi bê đến tận phòng làm việc, bắt cô ăn xong mới được làm tiếp.
Nghĩ đến đây không khỏi cảm động, vốn dĩ Tang Thanh đối với mình cũng rất tốt mà. Cô làm như lơ đãng hỏi:"Tang Gia đâu rồi?"
Trước đó thẻ đen dạo một vòng trụ sở đã quay về báo cáo Tang Gia không ở đây. Cô còn định nhờ hắn giúp mình trốn thoát, dù sao nhiệm vụ vẫn còn dài lắm.
Tư Hạo nhàn nhạt:"Không biết."
Di Giai nhíu mày:"Sao hai người lại tách ra?"
"Anh ấy nói còn có nhiệm vụ trong người."
Sắc mặt Di Giai đen xì, rõ ràng đã nói ở lại chăm sóc Tư Hạo, kết quả quay đầu liền bỏ đi chơi.
"Sao chị lại quan tâm đến anh ta?" Tư Hạo nhớ lại quãng thời gian ngày trước, rõ ràng hai người họ khá thân thiết, thường xuyên chụm đầu lén lút nói chuyện. Nếu khi đó hắn còn nhỏ, Di Giai không thích hắn theo kiểu hắn thích cô, thì với Tang Gia lại khá phù hợp, nhìn vào cũng đẹp đôi trai tài gái sắc. Nghĩ đến đây, ánh mắt cậu tối sầm lại.
Di Giai không biết có người đang ăn giấm với chính mình, cười nói:"Chị có chút chuyện cũ với anh ta."
Trong lòng Tư Hạo đột nhiên nặng nề. Hắn lỡ nói với Di Giai rằng không thích cô nữa mất rồi.
Nếu hai người họ gặp lại, vá lại tình xưa thì phải làm sao?
Nỗi lo lắng trong lòng hắn như muốn nổ tung ra, thật muốn nhét Di Giai vào cơ thể mình, không bao giờ muốn cô nhìn người nào khác ngoài hắn.
"Hôm qua chị nói chị thích tôi?" Tư Hạo đột nhiên lên tiếng.
"Hả?... Hình như... có nói." Di Giai ngẩn ra, tự nhiên nhắc đến chuyện này làm gì?
"Được. Tôi thỏa mãn chị."
"...?"
Tư Hạo ngước mắt:"Tối nay, tôi cho chị thân thể tôi."
"..." Di Giai há hốc, miếng sườn gặm dở cũng rơi ra ngoài, cô lúng túng lấy giấy lau miệng, ấp úng:"Nói linh tinh gì thế?"
"Quả nhiên là nói dối. Chị không thích tôi." Tư Hạo cụp mắt.
"Thích thì liên quan gì đến cho tôi thân thể cậu?"
"Chị thích tôi nhưng không muốn chiếm đoạt thân thể tôi?"
"..." Di Giai quả thật không muốn tranh cãi về vấn đề này:"Không lẽ thích một người thì nhất định sẽ muốn chiếm đoạt thân thể người đó?"
Tư Hạo thấy hai người đều đã ăn xong, không nói lời nào mà dọn dẹp đi vào bếp.
Di Giai nằm lười trên giường, lại đọc bình luận mỏi mắt, lúc sau đã chìm vào giấc ngủ.
Đang ngủ say sưa thì bị tiếng động phát ra khi Tư Hạo lên giường đánh thức, hắn nhẹ nhàng chui vào chăn, nhẹ nhàng vươn tay ôm cô, lại nhẹ nhàng vùi vào tóc cô hít thở.
Di Giai tức cười. Vậy mà còn mạnh miệng bảo là không thích! Cười nhạo hắn xong cô lại nhanh chóng ngủ tiếp.