Hai người vừa xuất hiện, một muốn thẩm vấn, một muốn đánh, hoàn toàn không xem lãnh đạo phân cục là ai. Xem ra cục trưởng Trầm bỏ chạy đúng là quyết định anh minh.
- Chủ nhiệm Quách, sao ngài lại tới đây?
Người đàn ông vừa nãy thấy ả phụ nữ liền vội vàng nói.
- Tôi có thể không tới sao? Con tôi bị người đánh gần chết đó.
Nói xong câu này, ả không hề khách khí quát lên với Vân Đại Thành.
- Lãnh đạo các người đâu? Lập tức gọi tới xem mấy đứa này là như thế nào hả? Kẻ tình nghi mà tiêu diêu tự tại như vậy, còn để bọn chúng ngồi ghế nghỉ ngơi, đãi ngộ còn tốt hơn con tôi ư? Ghế bên kia cứng lắm, mau đưa người tới trại tạm giam.
Người đàn ông tới trước vội vàng khuyên ả phụ nữ:
- Chủ nhiệm Quách đừng kích động, làm theo trình tự bình thường đi, chúng ta cần phải tôn trọng đồng chí ở cơ quan công an chứ.
Đừng nói là chủ nhiệm Quách, ngay cả Vương Quốc Hoa nghe xong câu này cũng cảm thấy đối phương quá vô sỉ.
- Vừa nãy là ai nói thẩm vấn hả thư ký Ngôn?
Chủ nhiệm Quách quả nhiên rất tức giận nhưng ả không ngu, ả đang đoán có phải là có gì không tiện nói không? Tỉnh mới xảy ra chuyện, chủ tịch tỉnh Miêu sang năm sẽ lui lại.
Chủ nhiệm Quách đây là đang đề phòng, bố chồng mặc dù là Tông Lan nhưng không phải Tổng bí thư mà. Hơn nữa Tổng bí thư cũng không phải muốn làm gì thì làm mà.
Không phải chủ nhiệm Quách sợ ai, nhưng thật ra ả lo chuyện làm ầm lên rồi bị thư ký của Lâm Củng lợi dụng đúng là phiền phức. Nghĩ vậy chủ nhiệm Quách không khỏi tức giận, con trai mình sao lại đi chơi với mấy thằng kia?
Con trai chủ nhiệm Quách tên Tông Cường, từ bé đã được nuông chiều. Tông Lan đi quân đội rồi chuyển ngành, văn hóa không cao nên quản con cái rất chặt, chẳng qua đến cháu lại rất cưng chiều, về cơ bản muốn gì cho đó, rất bao che.
Đây cũng là nguyên nhân khiến chủ nhiệm Quách dám kiêu ngạo như vậy. Ở nhà ả còn có thể cưỡi lên đầu ông chồng hiền lành. Chồng chủ nhiệm Quách là hội trưởng hội kiến trúc tỉnh nhưng lại không đi làm quan, chủ nhiệm Quách đang làm ở Viện kiểm sát.
Chủ nhiệm Quách có ý rất rõ ràng, con hai nhà bị đánh, không thể do một mình mình ra mặt chứ? Nhiều người lực lượng mạnh, mọi người phải hợp sức lại.
Trong mấy thằng bị đánh thì Tông Cường bị đánh thảm nhất. Thấy Vương Quốc Hoa và Hứa Phỉ Phỉ, hắn nhe răng cười nói.
- Thằng chó, con điếm, mẹ tao tới, hôm nay xemm bọn họ chết như thế nào. Ông nội tao là bí thư đảng ủy chính pháp tỉnh, ở Cục công an thì tao muốn ai chết thì đứa đó chết.
Mũi thằng này có lẽ bị đập vỡ, nói chuyện không rõ ràng. Chẳng qua Hứa Phỉ Phỉ nghe rõ, thằng kia muốn so phụ huynh với cô.
Hứa Phỉ Phỉ nhìn thoán qua Vương Quốc Hoa, cô cười hì hì nói.
- Ca, hắn muốn so phụ huynh với em kìa.
Không đợi Hứa Phỉ Phỉ nói chuyện, Lâm Đông Thăng đi tới đứng trước mặt nói:
- Bí thư đảng ủy chính pháp tỉnh là giỏi lắm hả? Mẹ tôi là ủy viên Quốc vụ viện – Lâm đ*o Nhàn đó.
Câu này làm mọi người đều hoảng hốt, thằng này đắc ý chưa được bao lâu đã bị Hứa Phỉ Phỉ trừng mắt nói:
- Chuyện của tôi không cần anh lo, tránh sang bên.
Vân Đại Thành kịp thời làm người tốt nhỏ giọng nói.
- Cô bé đừng cậy mạnh.
Hứa Phỉ Phỉ có chút tức giận nói:
- Bố tôi là Hứa Nam Hạ, ông ngoại tôi là Du…
Lúc này ngoài cửa có người hừ lạnh nói:
- Im, học thói xấu từ ai vậy hả?
Du Vân Vân đầy nho nhã đứng ở cửa, bên cạnh còn có hai người là Du Phi Dương và Ruth.