Chương 437: Cần công bằng (1+2)
So với việc ở bên này, ở tỉnh ủy có cảnh hay hơn nhiều. Bí thư đảng ủy chính pháp tỉnh Tông Lan gần như nhận được tin lập tức đến văn phòng Hứa Nam Hạ, tỏ vẻ xin lỗi và nhất định sẽ nghiêm túc xử lý.
Hứa Nam Hạ cũng không gây khó dễ, chẳng qua ông nhíu mày nói:
- Tuy nói là chuyện của bọn nhỏ nhưng chúng ta là phụ huynh cũng cần có thái độ đoan chính mới được. Bây giờ có một số quan chức không giáo dục con cái được tốt, tạo ảnh hưởng không tốt với xã hội. Lão Tông, anh là lão điều chỉnh cần phải làm gương.
Hứa Nam Hạ không mắng, không tỏ vẻ tức giận càng làm Tông Lan lo lắng. Tông Lan lo nhất chính là Hứa Nam Hạ đề nghị với trung ương, nói gì mà tuổi của Tông Lan không nhỏ, có phải nên cân nhắc điều chỉnh không? Cái khác theo Tông Lan thấy không có gì là trọng điểm cả, hắn còn muốn cống hiến sức lực cho nước cho dân..
Cần chính là công bằng
Vương Quốc Hoa không về mà bị Du Phi Dương kéo đến khách sạn uống rượu. Hai người đã lâu không ngồi với nhau, mỗi người đều bận bịu với công việc của mình, không phải lúc nào cũng có thời gian và cơ hội. Ruth gọi bia, đồ ăn rồi đi ra nói tìm bạn nói chuyện.
- Chuyện không thể cứ bỏ qua như vậy được.
Vương Quốc Hoa đột nhiên nói một câu như vậy, Du Phi Dương nghe xong không giật mình mà gật đầu nói:
- Tôi cũng nghĩ như vậy, ông nói nên làm như thế nào?
Hai người rất ăn ý, trong lòng đều nghĩ tới việc vừa rồi. Chẳng qua lối suy nghĩ của hai người khác nhau.
- Chuyện hôm nay là việc trị an, dì có quyết định nên tôi không tiện nói gì. Nhưng vụ án ba ngày trước không phải còn có thể phúc thẩm sao? Còn có xử lý vụ án này có thể nói một câu không? Tòa án ít nhất phải có phán quyết, không thể nào nói là không đủ chứng cứ nên không xử được.
Vương Quốc Hoa từ tốn nói, Du Phi Dương nghe vậy liền thầm suy nghĩ.
- Ý của ông chính là chúng ta túm lấy vụ án kia, đi theo trình tự pháp luật?
Du Phi Dương thầm nghĩ tìm người đánh gãy chân mấy thằng kia không phải dễ dàng hơn sao?
- Đúng thế, tôi có ý này, phán quyết không công bằng sẽ mang tới ảnh hưởng rất ác liệt với tôn nghiêm của pháp luật, đối với đạo đức và lòng người.
Vương Quốc Hoa rất kiên quyết nói, Du Phi Dương sờ sờ cằm một lúc mới vỗ đùi.
- Cứ làm như vậy đi, tôi đi gọi Marilyn, cô ấy là cố vấn pháp luật của tôi đó.
Du Phi Dương nói đi là đi, Vương Quốc Hoa không kịp gọi hắn lại. Hệ thống pháp luật Trung Quốc và Mỹ là hoàn toàn khác nhau. Du Phi Dương tìm luật sư người Mỹ có tác dụng gì. Ở Mỹ tổng thống có thể can thiệp phán quyết của Tòa án sao?
Không lâu sau Du Phi Dương dẫn theo hai cô gái tây vào. Marilyn kia trông rất đẹp, còn trẻ hơn Ruth vài tuổi.
- Marilyn là tốt nghiệp đại học luật California, bạn tốt của Ruth, đây là anh em của anh – Vương Quốc Hoa.
Du Phi Dương đơn giản giới thiệu, hai bên bắt tay làm quen.
Du Phi Dương nói qua tình hình vụ án. Bảy tám tháng trước một cô gái đến quán ăn gặp phải Tông Cường, tên này đến gần sau đó lấy cớ rủ cô đi chơi rồi đưa về phòng mình, sau đó cưỡng hiếp cô gái. Chẳng qua Tông Cường luôn nói mình không phải cưỡng hiếp mà là hai bên tự nguyện.
Nhắc đến việc Tông Lan có ảnh hưởng đến vụ án, Marilyn kêu lên đầy kinh ngạc:
- Thượng đế, điều này sao có thể chứ? Thân là quan chức chính quyền sao có thể ảnh hưởng đến phán quyết của tòa án?
Nghe vậy, Vương Quốc Hoa nói với Du Phi Dương.
- Tìm luật sư Trung Quốc đi, ngoài ra cô gái bị hại thì tìm người làm công tác tư tưởng, hoạt động bí mật một chút, đừng để bí thư Hứa gặp phiền phức.
Hai người nói tiếng Trung nên Marilyn không nghe rõ, nhưng từ vẻ mặt hai người nên cô có thể đoán được. Cô sốt ruột kêu lên.
- Hai anh chú ý, ở đây có luật sư chuyên nghiệp, mời hai anh nói chuyện bằng tiếng Anh.
Vương Quốc Hoa cười khổ nói:
- Ông tìm đâu ra cô ta? Người như cô ta ở trong nước nhất định bị bắt nạt, tôi đề nghị với ông là Lâm Đông Thăng kia có thể lợi dụng một chút, đúng rồi vừa nãy lúc rời đi tôi có lưu số máy của hắn.
Vương Quốc Hoa đây là có âm mưu. Đối với loại cặn bã như Tông Cường thì hắn không thể cứ thế bỏ qua. ủy viên Quốc vụ viện – Lâm đ*o Nhàn, Vương Quốc Hoa có nghe thấy, lúc làm ở Hội liên hiệp phụ nữ quốc gia, Lâm đ*o Nhàn luôn lên tiếng bảo vệ quyền lợi của phụ nữ. Hôm nay mặc dù là Du Phi Dương không muốn lăn qua lăn lại thì Vương Quốc Hoa cũng đã chuẩn bị sẵn phương án kéo Lâm Đông Thăng vào tròng.
Du Phi Dương rất phối hợp không nhìn Marilyn, hắn cười nói:
- Chuyện đều do tôi nói, ông làm gì?
Vương Quốc Hoa rất tự nhiên nói:
- Tôi là công chức, tôi làm chủ tịch quận.
Lúc này Marilyn rất tức giận, cô ngồi thẳng lên, ưỡn ngực nói.
- Hai anh, xin lỗi cắt đứt một chút, tôi xin nói rõ tôi phải phụ trách vụ án này.
Marilyn không ngốc, cô nhìn ra được hai người kia không muốn cô xen vào việc này.
- Tôi thấy Marilyn có thể làm cố vấn luật cho nạn nhân hoặc là làm người phát ngôn.
Lần này Vương Quốc Hoa nói bằng tiếng Anh, hơn nữa còn đầy âm mưu. Du Phi Dương nghe thất thanh kêu lên:
- Ông có thể đừng ác như vậy không hả? Chiêu ác như vậy mà ông cũng nghĩ ra sao.
Hai người rất quen nhau, Vương Quốc Hoa vừa tung chiêu là Du Phi Dương biết rõ. Đây là lợi dụng tâm lý người Trung Quốc, cái gọi là xấu phải giữ trong nhà không thể để ngoài biết. Vụ án này nếu bị người Mỹ biết chính là quá mất mặt, quá đó cũng tạo thành áp lực cho một số người.
Du Phi Dương lập tức nói với Marilyn.
- Marilyn, em không quen hệ thống pháp luật Trung Quốc, quan tâm vụ án thì được nhưng chỉ có thể hỗ trợ nạn nhân, nếu không có khi phản tác dụng.
- Em biết, em sẽ đọc thật kỹ điều luật của Trung Quốc. Anh phải biết em bây giờ là cố vấn pháp luật của công ty, công ty có nhiều nghiệp vụ ở Trung Quốc, em sẽ không làm thất vọng đồng lương mình nhận được.
Người phương tây đúng là chuyên nghiệp.
Bí thư Hứa nhẹ nhàng bỏ qua câu chuyện làm Tông Lan yên tâm rời đi.
Hứa Nam Hạ hết giờ về nhà, Du Vân Vân nói chuyện trải qua, cuối cùng còn nhắc đến vụ án ba ngày trước. Theo cách cô nói thì Tông Cường vì chúc mừng kết quả vụ án nên cao hứng uống nhiều rượu nên mới làm chuyện hồ đồ.
Cách nói hoang đường đó mà người ở hiện trường không ai phản đối. Hứa Nam Hạ nghe xong sa sầm mặt lại, ông trầm giọng nói:
- Súc sinh, Vương Quốc Hoa sao không đánh gãy chân nó?
Nghe tuy là mắng Vương Quốc Hoa thực tế Hứa Nam Hạ cũng thấy bất mãn với chính mình, đồng thời cũng bất mãn vì sao Du Vân Vân không nói rõ ngay từ đầu. Nếu như sớm biết có vụ án kia thì Hứa Nam Hạ không thể nảo ngầm đồng ý với kết quả như vậy. Để một kẻ ngầm thao túng pháp luật ở vị trí quan trọng như vậy chính là sỉ nhục của Đảng cộng sản. Qua lại với người như vậy chính là sỉ nhục của Hứa Nam Hạ.
- Lúc ấy em hỏi ý của Quốc Hoa, Quốc Hoa không phản đối.
Do tin tưởng Vương Quốc Hoa nên Du Vân Vân nhắc Hứa Nam Hạ một câu. Du Vân Vân mơ hồ cảm thấy Vương Quốc Hoa còn chiêu gì đó.
- Gọi điện cho nó, bảo nó cút tới đây ngay.
Hứa Nam Hạ hừ một tiếng đứng lên đi vòng vòng trong phòng khách, mây đen giăng đầy mặt ông.
Cuộc trò chuyện của Vương Quốc Hoa và Du Phi Dương bị Du Vân Vân cắt ngang, hai người đành phải trở về.
Hứa Nam Hạ thấy Vương Quốc Hoa tới liền tức giận chỉ hắn.
- Cậu còn nguyên tắc và tính Đảng không? Biết rõ thằng cháu Tông Lan là như vậy mà còn tán thành lén hòa giải. hôm nay cậu không giải thích rõ ràng thì tôi cách chức cậu.
Hứa Nam Hạ hiếm khi tức như vậy.
- Ngài đừng kích động, nghe cháu nói.
Vương Quốc Hoa không chút hoang mang ngồi xuống rồi nói:
- Chuyện nào ra chuyện đó, bản chất việc hôm nay thì xử lý như vậy không có gì là quá. Đương nhiên đây là vứt bỏ thân phận đương sự. Cháu có thể nói nếu hôm nay bị làm phiền không phải là Phỉ Phỉ, ra tay đánh Tông Cường không phải là cháu thì kết quả sẽ hoàn toàn khác, chuyện quyền lực áp đảo pháp luật nhất định sẽ diễn ra.
- Đừng nói chuyện này, tôi muốn biết là cậu còn chiêu gì?
Hứa Nam Hạ đâm trúng tim đen Vương Quốc Hoa, Du Phi Dương ở bên nói:
- ý của Quốc Hoa là dùng pháp luật nói chuyện.
- Con xen vào làm gì? Có cho phép lên tiếng không?
Du Phi Dương vừa nói, Hứa Nam Hạ lộ rõ vẻ mặt người bố, không hề khách khí trách mắng.
- Chuyện hôm nay dù như thế nào cũng phải do Phi Dương ra mặt, cháu không thích hợp.
Vương Quốc Hoa cười nói, Hứa Nam Hạ nghe vậy liền trừng mắt nhìn Du Phi Dương:
- Anh nói đi, nói không đúng thì tôi dùng dây lưng xử lý anh.
Du Phi Dương run lên, hồi bé hắn gây họa, Hứa Nam Hạ vừa chuyển ngành nên đánh cho một trận. Du Phi Dương thu hồi vẻ tươi cười, hắn cẩn thận nói những gì hai người đã trao đổi. Hứa Nam Hạ nghe rất cẩn thận, chờ Du Phi Dương nói xong, ông nói.
- Cái khác có thể, cô ả phương tây làm cố vấn pháp luật không thể. chuyện trong nước sao có thể để người Mỹ chỉ trỏ được? Còn việc khác thì anh không cần lo, bố sẽ bảo Cao Nguyên gây áp lực với ngành liên quan.
Câu này của Hứa Nam Hạ chính là cam đoan xử phúc thẩm sẽ do pháp luật làm chủ, người khác muốn can dự thì phải xem bí thư Hứa có đồng ý hay không?
Lúc này Vương Quốc Hoa lên tiếng.
- Nạn nhân có lẽ không chỉ có một người, có người sợ quyền thế, có người sợ mất danh dự.
Hứa Nam Hạ trừng mắt nhìn Vương Quốc Hoa: