Chương 474: Đến văn phòng giám sát

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Nhà này vốn có ông lão, vợ chồng con trai và một người cháu gái, gia cảnh cũng được. Người đàn ông làm ở công trường xây dựng, người vợ làm việc ở một quán ăn. Biến hoá xảy ra từ ba năm trước, người đàn ông làm thuê bị ngã xuống gãy chân tạo thành liệt chân. Bao tiền tiết kiệm trong nhà tiêu sạch mà không chữa hết. Họa vô đơn chí, người vợ trong một lần làm đêm về bị tai nạn xe qua đời, xe gây tai nạn không tìm được nên không bắt được hung thủ, không được bồi thường. Tuyệt vọng bao trùm gia đình này, cô bé tên Vi Hiểu Lâm chủ động gánh vác gia đình. Cô bé vừa đi học vừa làm việc nhà, cuối tuần đẩy xe đi bán hàng rong kiếm tiền. Ông lão mỗi ngày đi khắp phố nhặt rác bán lấy tiền. Một năm trước Vi Hiểu Lâm lúc đi bán hàng rong gặp cơn mưa lớn, bị sốt. Cô bé không muốn bỏ tiền đi khám bệnh bởi vì nhà có nhiều việc cần dùng tới tiền. Cô bé sốt mấy ngày liền, lúc khỏe lên thì không nói được nữa. Chuyện nghe không phức tạp nhưng nghĩ đến lúc chiếc xe đẩy bị nhân viên quản lý thị trường tịch thu, nhớ đến ánh mắt quật cường và tuyệt vọng của Vi Hiểu Lâm, Vương Quốc Hoa và Lưu Linh không khó nghĩ đến những năm mà cô bé đã sống. Lưu Linh ôm cô bé nói muốn giúp cô bé, cô bé lắc đầu ra vẻ mình có thể tự lo liệu được. Trước mặt người tốt, trong mắt cô bé hiện rõ vẻ tự tin và kiên cường vào tương lai. Lưu Linh một lần nữa không nhịn được, ôm cô bé khóc. Vương Quốc Hoa không nhìn được nữa đi ra ngoài hút thuốc. Mộc Tô lặng lẽ đi theo nhỏ giọng nói. - Thủ trưởng, cái này…. Vương Quốc Hoa xua tay nói: - Tôi không phải thủ trưởng gì cả, anh có thể gọi chức vụ của tôi là chủ nhiệm Vương. Chuyện ở đây đã kết thúc, anh về trước đi. Mộc Tô không đi ngay mà về nói chuyện với nhân viên một chút, khi về trên tay có thêm một xấp tiền mặt với nhiều mệnh giá. Vương Quốc Hoa thấy đưa tay ngăn lại. - Bạn tôi mở công ty lớn, tôi biết tâm ý của các anh là được rồi. Mộc Tô do dự một chút rồi cười khổ thu tiền lại. Vương Quốc Hoa nói tiếp. - Tôi không có ý khác, anh làm cảnh sát hình sự, cuộc sống ngày tháng này cũng chưa chắc đã tốt được. Cô bé này cần hỗ trợ thì chúng tôi có đủ năng lực giúp. Mộc Tô cười cười với Vương Quốc Hoa rồi đi. Vương Quốc Hoa xoay người vào phòng, Lưu Linh lúc này đang nhẹ nhàng nói với Vi Hiểu Lâm. - Chị sẽ đưa em đi khám bệnh, chữa cho em nói lại. Em nhất định phải nghe lời chị. Có lẽ do việc nói lại được đầy hấp dẫn, cô bé cuối cùng đã gật đầu đồng ý an bài của Lưu Linh. Chuyện cũng không khó làm, Lưu Linh tìm người phụ trách của trong thôn mua một tút thuốc đưa cho hắn, mời hắn thay mặt người trong thôn tìm người giúp đỡ nhà Vi Hiểu Lâm một chút. Lưu Linh mang theo Vi Hiểu Lâm về ở cùng một thời gian, chữa thương cho tốt sau đó mang đi chữa bệnh. Lưu Linh bỏ ra một tháng một ngàn đồng nên rất nhanh tìm được bác gái đến làm thuê. Mang theo hành lý đơn giản, Vi Hiểu Lâm đi theo hai người. ông lão rất cảm kích đưa mấy người ra tận ngõ mới về. Lúc Lưu Linh an bài công chuyện, Vương Quốc Hoa cũng hỏi thăm rõ. Đội quản lý thị trường hôm nay thuộc về phân cục quản lý thị trường quận Lĩnh Đông. Bây giờ mới là 2h chiều, mọi người đều đã đói, Lưu Linh bảo Vương Quốc Hoa trực tiếp lái xe đến nhà của cô ở nội thành. Bố trí xong cho Vi Hiểu Lâm, Lưu Linh chuẩn bị ra tay nấu cơm mới phát hiện nhà bếp đã được mở cửa. Vương Quốc Hoa khoác tạp dề nấu ăn. - Anh nấu cơm rồi, đồ ăn cũng đã rửa sạch. Cà chua đun trứng ngà và cá nướng thì anh nấu được, cái khác làm thì chắc anh không chắc dám ăn món mình nấu. Vương Quốc Hoa nói xong đi ra ngoài, về phòng khách gọi điện. Chuyện hôm nay hắn không định cứ thế bỏ qua nhưng làm như thế nào cũng cần chú ý. Quận Lĩnh Đông có thị ủy thành phố Việt Châu quản lý, Vương Quốc Hoa coi như là làm ở tỉnh ủy cũng không làm gì được người ta. Vương Quốc Hoa nói chuyện này iss Ngôn Lễ Hiếu, Ngôn Lễ Hiếu ở bên kia nghe xong gãi đầu cười cười nói. - Tìm phóng viên đưa việc này ra ánh sáng, bên tuyên giáo thì tôi cũng có chút quan hệ. Vương Quốc Hoa thấy biện pháp này có hiệu quả quá chậm. Vương Quốc Hoa thoáng suy nghĩ một chút dập máy cầm chìa khóa đi ra ngoài. Hắn chỉ kịp nói một câu với Lưu Linh: - Anh ra ngoài có việc, tối liên lạc. Hôm nay là chủ nhật, Vương Quốc Hoa trực tiếp đến nhà Hứa gia, hắn gọi điện hỏi một chút, Du Vân Vân vừa lúc ở nhà. Vương Quốc Hoa đến nhà tự nhiên là được chào đón. Vương Quốc Hoa đến Hứa gia đã là 4h, Vương Quốc Hoa vừa vào cửa đã kêu lên. - Dì, dì mau cho cháu bát mì, cháu chết đói mất. Du Vân Vân cười hì hì nói. - Sao thế, bị vợ ngược đãi à? Du Vân Vân như rất thích tìm khuyết điểm của Sở Sở, cũng không biết cô có tâm tư gì nên vậy. - Đâu có ạ, không phải mai cháu chính thức đến văn phòng giám sát nên đến sớm một ngày sao ạ. Ai ngờ cháu gặp một chuyện làm người ta rất tức giận. Dì cho cháu bát mì đi, ăn xong cháu báo cáo với dì. Vương Quốc Hoa cười nói. Mì rất nhanh được đưa lên, Vương Quốc Hoa vừa ăn, một bên nói chuyện của Vi Hiểu Lâm. Du Vân Vân nghe rất cẩn thận, nghe thấy Vi Hiểu Lâm bị đẩy ngã xuống đường chảy máu, Du Vân Vân không nhịn được đập bàn nói. - Đám khốn nạn. Chờ nghe Vương Quốc Hoa nói hết, Du Vân Vân lau nước mắt nói. - Cô bé đáng thương, cháu phải giúp nó. Vương Quốc Hoa bỏ bát nói. - Người bạn học kia của cháu đã quyết định hỗ trợ, chủ yếu là giúp cô bé nói lại được. Chẳng qua từ góc độ của cháu thấy chỉ xử lý vài cán bộ cá biệt này thì chỉ là chữa ngọn, không chữa gốc. Những người bán hàng rong, bán vỉa hè là ai? Bọn họ là quần thể yếu đuối nhất xã hội, quản lý thị trường là gì? Là cơ quan chấp pháp của nhà nước, xuất phát từ việc cân nhắc hoàn cảnh của đô thị nên quản lý thị trường cần tồn tại. Nhưng là chính quyền thì không phải cả ngày hô phục vụ nhân dân sao? Sao lại không cân nhắc đến lợi ích sinh tồn của những người này? Du Vân Vân nghe ra mùi vị, cô cầm gạt tàn đưa cho Vương Quốc Hoa. - Cháu nói tiếp đi, cháu vẫn luôn có nhiều ý tưởng mà. - Việc kinh doanh bây giờ cơ bản đều đến chợ. Mấy quán hàng kia vì sao không vào chợ bán mà lại muốn kinh doanh ở ngoài đường, suốt ngày sợ bị đuổi bắt chứ? Vấn đề là do cửa khu chợ quá cao, tiền thuê, tiền quản lý, tiền thuế…. Mấy chi phí này khiến các cửa hàng kinh doanh nhỏ lẻ không chịu nổi. Quản lý thị trường bắt bớ những người kinh doanh trộm đó chỉ vì việc gây ảnh hưởng đến xã hội thôi sao? Vương Quốc Hoa nói tới đây ngừng lại, Du Vân Vân không lập tức nói chuyện, mà là cân nhắc ý trong vấn đề này. Lát sau, Du Vân Vân mới nói. - Chuyện này dì sẽ nói với Hứa thúc của cháu. Đầu tiên phải làm rõ vấn đề chấp pháp văn minh, vấn đề này không rõ ràng thì về sau tất nhiên sẽ tạo thành đối lập và mâu thuẫn càng nghiêm trọng hơn. Hơn nữa mâu thuẫn này lúc nào cũng có thể kích phát tạo thành hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Về phần chính quyền các cấp đi giúp những người này như thế nào thì dì cảm thấy cháu tốt nhất đưa ra đề nghị chung. Cứ như vậy đi, cháu viết văn rất tốt, viết ra một bản thảo đưa cho dì rồi đưa lên Nhật báo Nam Thiên. Du Vân Vân có tầm nhìn rất nhạy cảm, nhạy cảm chính trị cũng rất cao. Vương Quốc Hoa nói hàm súc không ảnh hưởng đến việc Du Vân Vân nghe ra mấu chốt của vấn đề. Đó chính là “lợi ích”, “lợi ích” của chính quyền các cấp. Xây dựng các siêu thị, khu chợ lớn không đơn giản là thuận tiện cho quản lý. Chính quyền các cấp có quyền lợi rất lớn từ đó. Mà cán bộ nhà nước thì trong công việc gần như không cân nhắc đến lợi ích sinh tồn của quần thể yếu đuối. Cái mông quyết định cái đầu, bọn họ nghĩ tới vĩnh viễn là chiến tích cùng lợi ích. Nói cách khác chấp pháp văn minh thì Hứa Nam Hạ tỏ thái độ một chút cũng không khó, đưa ra văn bản xuống dưới nhấn mạnh việc này cũng không khó khăn. Nhưng đê chính quyền các cấp đi cân nhắc cho lợi ích của quần thể nhược thế kia thì ở trình độ nhất định sẽ giảm bớt lợi ích bản hân của chính quyền. Nếu muốn nói cực đoan một chút chính là cán bộ nhà nước đều sống nhờ thuế thu từ dân chúng, mà những người này có đặc quyền lấy tiền thuế của dân chúng ăn uống, phè phớn rồi có hành vi khi dễ dân chúng. Đương nhiên nói là như vậy nhưng đề tài này quá mẫn cảm, Du Vân Vân cũng vô thức tránh đi. - Vâng, cứ như vậy đi ạ, chuyện hôm nay thì cháu nên xử lý như thế nào? Vương Quốc Hoa vòng đề tài trở lại, Du Vân Vân nghe xong không khỏi cười khổ nói. - Còn có thể thế nào chứ? Đối với nhân viên chấp pháp bạo lực liên quan thì tuyệt đối không nhân nhượng. Cháu chờ chút, dì gọi cho lão Hứa, lão Hứa đang ở Bắc Kinh. Du Vân Vân gọi điện nói qua chuyện rồi đưa cho Vương Quốc Hoa. - Cháu nghe đi. Vương Quốc Hoa nghe xong ân cần chào hỏi: - Hứa thúc. Hứa Nam Hạ bên kia rất nghiêm túc nói. - Quốc Hoa, vấn đề này cháu phản ánh rất kịp thời, chú cho rằng tỉnh ủy phải rất coi trọng. Vấn đề bây giờ là không chỉ đơn giản có quản lý thị trường chấp pháp bạo lực, một vài ngành công an, kiểm sát khi chấp pháp cũng hay dùng bạo lực. mấy vấn đề này không giải quyết thì nhất định sẽ nghiêm trọng xúc phạm tình cảm của quần chúng nhân dân với Đảng, với chính quyền. Chú sẽ gọi điện cho Lâm Củng, mai cháu sau khi báo danh thì lấy thân phận phó chủ nhiệm văn phòng giám sát tỉnh ủy đi tới, người có trách nhiệm liên quan cần phải nghiêm túc xử lý, chuyện còn lại đợi chú về rồi nói tiếp.