Chương 475: Xuất trận

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Hai người trông như sắp đấu mồm. Về tổng thể mà nói Cao Quyên Quyên chiếm ưu thế hơn, có giọng lớn hơn, giọng Trương Quốc Thắng kém hơn đôi chút. Mạnh Khiết lúc này đột nhiên lên tiếng. - Nói nhỏ một chút đi, không xem đây là đâu. Tôi nói hai người cả ngày đấu võ mồm không phải là thích nhau đó chứ? Hay, Mạnh Khiết không ngờ mở miệng lại xảo quyệt đến thế. - Hừ, tôi dù thích ăn xin cũng không thích hắn. Cao Quyên Quyên ra vẻ che miệng nôn chứ không tức Mạnh Khiết. Trương Quốc Thắng lẩm bẩm một tiếng gì đó, giống như là tôi cũng không thèm cô. Mạnh Khiết này không đơn giản, tâm cơ thâm trầm hơn nhiều. Vương Quốc Hoa vừa có kết luận này thì ngoài cửa có tiếng ho khan. Ba vị kia lập tức như chuột thấy mèo, nghiêm trang làm việc. Chỉ có Vương Quốc Hoa không nhanh không chậm quay đầu lại. Một người đàn ông đầy uy nghiêm đứng đó, người cao khoảng 1m7. Y chắp tay sau lưng lạnh lùng nhìn Vương Quốc Hoa. - Cậu ở đơn vị nào? Đến có việc gì? - Chánh văn phòng Lâm, hắn tên là Vương Quốc Hoa, là nghiên cứu sinh mới phân tới. Cao Quyên Quyên đáp thay Vương Quốc Hoa. Chánh văn phòng Lâm cũng chính là phó chánh văn phòng tỉnh ủy, người đứng đầu Ban giám sát. Nghe Cao Quyên Quyên xen miệng, chánh văn phòng Lâm nhíu mày nhưng lập tức nhớ ra gì đó nên vỗ đầu nói. - Cậu là đồng chí phó chủ nhiệm Vương Quốc Hoa mới đến. Ồ, cậu xem tôi đó, văn phòng nhiều việc nên quên cả việc này. Vẻ mặt uy nghiêm biến thành nụ cười diễn ra cực nhanh, một đôi bàn tay to chủ động đưa tới. Vương Quốc Hoa bị chánh văn phòng Lâm bắt chặt tay, hắn có chút bất ngờ vì phản ứng của chánh văn phòng Lâm. Nhưng hắn rất nhanh thoải mái, trên đời không có bức tường nào cản được gió hoàn toàn. Là phó chánh văn phòng tỉnh ủy, chánh văn phòng Lâm đương nhiên có con đường tin tức của mình. Ba vị thanh niên còn lại không bình tĩnh tốt như vậy. Cao Quyên Quyên kém giấu tâm lý trực tiếp kêu lên: - Chủ nhiệm Vương, còn trẻ như vậy ư? Trương Quốc Thắng đầy phức tạp nhìn Vương Quốc Hoa, răng cọ xát vào nhau, Mạnh Khiết lại thoáng liếc mắt cúi đầu. - Phòng Nhân sự làm gì không biết, không gọi điện đến báo một tiếng là sao? Chánh văn phòng Lâm vứt vấn đề sang bên. Trên thực tế chánh văn phòng Lâm không biết nhiều về lai lịch của Vương Quốc Hoa. Vương Quốc Hoa có quan hệ với bí thư Hứa thì chỉ có một phạm vi khá nhỏ biết. Nhưng rất rõ ràng hai mắt của chánh văn phòng Lâm rất độc, mặc kệ Vương Quốc Hoa có lai lịch như thế nào thì mình duy trì thái độ nhã nhặn là cần thiết. Đương nhiên chánh văn phòng Lâm là lãnh đạo cấp trên nên bất cứ chuyện gì đều cần giữ một mức độ, nếu không sao có thể giữ gìn được uy tín của chánh văn phòng Lâm? Không đợi Vương Quốc Hoa nói chuyện, chánh văn phòng Lâm lại biến sắc buông tay Vương Quốc Hoa, hắn liếc quanh những người khác: - Tạ Vệ Quốc đâu? Làm như thế nào vậy hả, sao giờ này còn chưa tới? Tạ Vệ Quốc – phó chủ nhiệm Ban giám sát giờ phút này vừa dậy từ một căn phòng khách sạn. Hắn vuốt vuốt đầu nhìn người phụ nữ trần truồng nằm bên. Tạ Vệ Quốc từ từ mặc quần áo. Người phụ nữ trên giường thực ra đã dậy, ả ngồi lên lấy một bao thuốc trên đầu giường châm hút. - Bây giờ không phải do anh phụ trách sao? Đi gấp như vậy làm gì? - Đã xác nhận phó chủ nhiệm mới, đáng tiếc không phải là anh. Tạ Vệ Quốc một bên mặc quần áo một bên buồn bã nói. người phụ nữ trên giường không quá để ý vẻ mặt của Tạ Vệ Quốc, ả nói tiếp. - Cửa hàng ghi âm của em đã đóng cửa ba ngày, anh mau nghĩ biện pháp giải quyết đi. Điện thoại di động trên bàn vang lên, Tạ Vệ Quốc vội vàng cầm lấy thấy số liền ra hiệu người phụ nữ im lặng rồi mới cung kính nói: - Chánh văn phòng Lâm, là tôi, hả tôi có chút chuyện ở ngoài, vâng vâng, tôi lập tức trở về. Tạ Vệ Quốc bỏ máy mệt mỏi ngồi xuống giường. - Tân phó chủ nhiệm đã tới nhận chức, chuyện của em để tạm đó đi. Chỉnh đốn thị trường ghi âm là do trưởng ban tuyên giáo Hô Diên tự mình phê duyệt, bên cục Văn hóa thành phố không tiện mở lỗ hổng nếu không sau này muốn làm việc cũng khó khăn. - Tạ Vệ Quốc, tôi tiền, người cũng cho anh, anh vậy mà nói như vậy sao? Đừng ép tôi, ép quá tôi đến Ủy ban kỷ luật kiện anh. Ả phụ nữ nhảy dựng lên, bộ ngực to hơi rủ cũng phập phồng vì tức tối. Chánh văn phòng Lâm dập máy đầy uy nghiêm nói với Mạnh Khiết: - Tiểu Mạnh, cô dẫn hai người bọn họ đi dọn văn phòng của chủ nhiệm Vương một chút. Sai xong, chánh văn phòng Lâm không quá nhiệt tình như trước, hắn thản nhiên nói với Vương Quốc Hoa: - Quốc Hoa, cậu làm quen với mọi người, 10 phút nữa đến văn phòng tôi ngồi, Tạ Vệ Quốc đến rồi họp một chút. Vương Quốc Hoa vẫn không có cơ hội nói chuyện thấy Mạnh Khiết đứng lên “vâng” một tiếng liền nuốt lời bên miệng về. Chờ Mạnh Khiết ngồi xuống hắn mới mở miệng nói: - Vâng chánh văn phòng Lâm. Ánh mắt Mạnh Khiết có chút hoảng hốt tránh ra, Vương Quốc Hoa thoáng xác định một chuyện Mạnh Khiết này không đơn giản, nhất định là một cây đinh mà chánh văn phòng Lâm để ở Ban giám sát. Phải nói là trước đó mình ẩn dấu rất tốt nhưng vừa nãy thể hiện quá vụng về, cô ta gần như là thấy đúng lúc Vương Quốc Hoa định mở miệng nói thì nói trước. Để một nhân viên văn phòng bình thường cướp lời của lãnh đạo, không thể không nói thủ đoạn này của chánh văn phòng Lâm quá kém. Vẻ mặt Vương Quốc Hoa trông có chút đờ đãn, thực tế hắn đang muốn đẩy hình tượng của mình ra với mấy người kia. Mắt chánh văn phòng Lâm thoáng hiện ra một tia kinh ngạc rồi vội vàng rời đi. Theo góc độ của chánh văn phòng Lâm thấy thì phó chủ nhiệm “thường trực” này thì hắn hy vọng dành cho Tạ Vệ Quốc, thậm chí còn hắn từng đề cử với phó trưởng ban thư ký Tào về Tạ Vệ Quốc. Kết quả nằm ngoài dự đoán của hắn, chánh văn phòng Lâm mới vừa từ chỗ phó trưởng ban thư ký Tào phụ trách phân công nhận được tin tức chính xác đó là phó chủ nhiệm mới tới đã làm xong thủ tục ở phòng Nhân sự. Chánh văn phòng Lâm lần đầu nhìn thấy Vương Quốc Hoa, y rất giật mình, còn quá trẻ. Vì vậy chánh văn phòng Lâm thu hồi ý định, lộ vẻ thân thiện. Nhưng sau đó chánh văn phòng Lâm xuất phát từ góc độ nắm giữ toàn cục nên cần biểu diễn một phen, Mạnh Khiết cũng rất phối hợp, đáng tiếc vẻ trầm ổn của Vương Quốc Hoa nằm ngoài dự đoán của chánh văn phòng Lâm. Chánh văn phòng Lâm không biết như thế nào mà trong lòng thấy có chút hoảng hốt. Hắn vừa về văn phòng liền lấy máy gọi. - Lão Dư, Vương Quốc Hoa mới đến Ban giám sát, trên tài liệu viết gì vậy? Vẻ mặt chánh văn phòng Lâm dần thay đổi theo nội dung cuộc nói chuyện. Ký ức của chánh văn phòng Lâm rất nhanh đã được dùng tới. Vương Quốc Hoa – nguyên chủ tịch quận Hồng Sam. Ồ, trên báo thì hắn đã đọc qua về quận Hồng Sam, trước đây do quá xa xôi nên chánh văn phòng Lâm không coi vào đâu. Bỏ máy, chánh văn phòng Lâm thoáng cái trở nên mờ mịt. Từ một chủ tịch quận phát triển đến làm phó chủ nhiệm Ban giám sát, đây không thể coi là đề bạt, miễn cưỡng là điều ngang cấp thậm chí còn có thể được coi là xử lý. Chánh văn phòng Lâm bắt đầu suy nghĩ đối với một cấp dưới như vậy thì nên đối xử như thế nào. Từ tài liệu bên nhân sự thì Vương Quốc Hoa là người tỉnh Đại Giang, là cán bộ do Ban tổ chức cán bộ tỉnh ủy trực tiếp quản lý. Điểm này rất quan trọng, lão Dư phòng Nhân sự coi như có ý tốt nói ra điểm này, đây cũng là điều làm chánh văn phòng Lâm chú ý. - Trưởng ban thư ký Tào, đồng chí Vương Quốc Hoa đã đến báo danh, ngài có chỉ thị gì với công việc của cậu ta không? Chánh văn phòng Lâm quyết định gọi điện thoại xin chỉ thị một chút. Một phó chủ nhiệm không có gì đáng sợ, đáng sợ là do độ tuổi của Vương Quốc Hoa còn quá trẻ. Sắp xếp theo lý lịch ở trong chính trị thì ai đến làm phó chủ nhiệm này cũng không đến lượt Vương Quốc Hoa. Trưởng ban thư ký Tào phụ trách quản lý Ban giám sát, trước khi xác định bổ nhiệm Vương Quốc Hoa thì hắn cũng tôn trọng đề nghị của chánh văn phòng Lâm, đã báo tên Tạ Vệ Quốc với cấp trên. Kết quả trưởng ban thư ký Hô Diên Áo Bác gọi hắn tới văn phòng dặn một câu: - Công việc của Ban giám sát rất quan trọng, lãnh đạo tỉnh ủy cực kỳ chú ý. Nói xong câu này y đuổi người đi. Trưởng ban thư ký Tào nghe không quá rõ ý. Văn phòng tỉnh ủy có bốn phó trưởng ban thư ký, xếp thứ nhất không phải hắn mà là Ngôn Lễ Hiếu, trưởng ban thư ký Ngôn còn kiêm nhiệm chức phó chánh văn phòng tỉnh ủy, nói cách khác mảng chủ trì công việc hàng ngày là do hắn kiêm chức. Vấn đề nhân sự bên Ban giám sát, Trưởng ban thư ký Tào vốn rất có quyền lên tiếng. chánh văn phòng Lâm gọi điện hỏi chuyện này, Trưởng ban thư ký Tào cũng không cần phải giải thích cho hắn. Chẳng qua nói đi cũng nói lại, chánh văn phòng Lâm bình thường khá kính trọng Trưởng ban thư ký Tào.