Chương 489: Buổi chiều quỷ dị

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
Vương Quốc Hoa bị Hoàng Nhàn nói mãi nên vẫn sang văn phòng cô nằm nghỉ. Giường đơn đã chuyển thành giường lớn, Hoàng Nhàn đúng là có chút suy nghĩ nhưng Vương Quốc Hoa uống rượu nên muốn ngủ, vừa tỉnh dậy thấy đã đến giờ làm nên vội vàng rời đi. Vội vàng đi làm nên không có cơ hội làm việc xấu. Chiều đi làm, Vương Quốc Hoa phát hiện thái độ của người khác đối với mình đã thay đổi. Không ít người từ xa thấy mình liền trốn, trước đây còn có thể gật đầu cười cười. Vương Quốc Hoa biết đây là hậu quả cuộc họp do Ngôn Lễ Hiếu tổ chức nhưng hắn cũng không trách Ngôn Lễ Hiếu. Nói tóm lại người ta sợ mình mặc dù không thoải mái bằng việc người ta thích mình nhưng nó vẫn tốt hơn bị người đồn thổi. Thực ra Vương Quốc Hoa đến Ban giám sát thì mới đầu không hài lòng với chức phó chủ nhiệm, vốn không có ý động tay động chân. AI ngờ tên chánh văn phòng Lâm và Tạ Vệ Quốc không biết điều, mình mới vừa đi làm đã định làm mình mất hết quyền lực, việc này hắn sao có thể chịu. Việc Chánh văn phòng Lâm luôn đóng chặt cửa đã làm Vương Quốc Hoa thấy không đúng, sau đó Tạ Vệ Quốc không nghe lời, đến họp muộn thì không có chỗ dựa thì hắn dám làm sao? Đây đều là nguyên nhân khiến Vương Quốc Hoa phải ra tay lập uy. Ban giám sát dù sao vẫn quá nhỏ, không có nhiều con đường để thăng bằng. Nếu muốn nhanh chóng triển khai công việc thì phải dùng thủ đoạn tạo hiệu quả ngay lập tức. Vừa đến văn phòng, Vương Quốc Hoa chỉ nghe thấy Cao Quyên Quyên đang lớn tiếng nói: - A, Ngô Sở, mình thích nhất cô ấy. Vương Quốc Hoa lặng lẽ tiến vào, chỉ thấy trong tay Cao Quyên Quyên cầm một tờ báo, miệng ngâm nga bài hát. Vương Quốc Hoa cơ bản không có tế bào âm nhạc, mấy năm trước còn nghe được nhạc rock, sau đó loại nhạc này không lưu hành, ngược lại mấy bài hát ủ rũ, buồn bã, tình cảm lưu hành để tán gái. Có một bộ phận các cô gái thích loại này. Vương Quốc Hoa đang chuẩn bị xoay người rời đi thì Cao Quyên Quyên ở bên trong lại gào khóc kêu: - Trời ạ, tôi không mua được vé, tìm người cũng chỉ có thể được vé phía tít sau, nếu ai có thể lấy được vé gần sân khấu để nhìn Ngô Sở một chút thì tôi sẽ lấy thân báo đáp. - Hừ, dù cô có đồng ý cũng phải xem có người muốn hay không? Giọng không hài hòa vang lên từ miệng quạ của Trương Quốc Thắng, Cao Quyên Quyên nổi giận hét ầm lên. - Trương Quốc Thắng, tôi dù lấy gà lấy lợn cũng không lấy tên mặt rỗ. Ngọn lửa chiến tranh sắp lan tràn, Vương Quốc Hoa vội vàng bước nhanh tới cửa ho khan một tiếng uy nghiêm nhìn mọi người. - Ầm ĩ gì thế, coi đây là chợ hả? Muốn làm ầm thì ra ngoài, muốn làm ầm gì thì cứ việc. Uy tín của Vương Quốc Hoa đã sớm được bao người kia đẩy lên cao vút, lời răn dạy này có hiệu quả rất rõ ràng. Hai người đương sự trở nên ngoan ngoãn. Chắp tay sau lưng chủ nhiệm Vương uy nghiêm nhìn một vòng đột nhiên phát hiện vẻ mặt Trương Quốc Thắng thừ ra, Mạnh Khiết ngẩng đầu lên nhìn ra sau lưng Vương Quốc Hoa, hai mắt rất thẳng. Cao Quyên Quyên càng không cần phải nói, trợn tròn mắt. Vương Quốc Hoa cảm thấy rất không bình thường theo bản năng nói: - Sao thế? Trương Quốc Thắng chỉ chỉ sau lưng Vương Quốc Hoa, chủ nhiệm Vương quay đầu lại chỉ thấy một mỹ nữ tóc xoăn, một chiếc váy màu trắng, bên trên là áo gile màu hồng, bên dưới là tất chân màu đen, giày cao gót trên mườiphân. - Đồng chí, cô tìm ai? Chủ nhiệm Vương nghiêm mặt hỏi. Mỹ nữ hiện đại trừng mắt nhìn đầy khinh thường, đi tới đưa tay ra, ngón tay chỉ chỉ vào trán chủ nhiệm Vương: - Đương nhiên tìm tên sở khanh này. - Đồng chí này nói chuyện phải có trách nhiệm đó, chủ nhiệm Vương của chúng tôi luôn là người chính trực. Trương Quốc Thắng nịnh bợ đầy căm phẫn đứng lên nói. Vương Quốc Hoa chưa kịp phát biểu ý kiến, mỹ nữ xinh đẹp đã đánh giá Trương Quốc Thắng: