Chương 490: Bạch tuộc

Đoạn Nhận Thiên Nhai
Nguồn: truyenfull.vision
- Đoạn thúc, cháu đến mạo muội đã quấy rầy chú. Sở Sở không quá nhiệt tình, không mất lễ phép, biết giữ một khoảng cách nhất định. - Không có gì, không có gì, mời còn không được cháu nữa là, ngồi đi, ngồi đi. Đoạn Phong mời hai người ngồi xuống, nói chuyện vài câu, Đoạn Phong cười hỏi Vương Quốc Hoa: - Quốc Hoa, chuyện lần trước đề nghị cậu đi thị xã Bắc Sơn thì cậu đừng hiểu lầm. Tôi thật sự là cảm thấy cậu là đại tướng, để ở tỉnh ủy như có vẻ không có đất dụng võ. Vương Quốc Hoa ngoài miệng cười nói: - Ngài quá khen, tôi thật ra còn nhiều điểm thiếu sót, rèn luyện ở tỉnh ủy cũng là một cơ hội hiếm có để trải nghiệm và học tập. Một câu không có kẽ hở gì, trong lòng Vương Quốc Hoa đang thầm oán tên này dối trá, nếu muốn đề bạt mình sao không để mình ở lại quận Hồng Sam tiếp. Tầm một năm là vị trí bí thư quận ủy sẽ là của mình. Đoạn Phong đưa đề nghị khiến bí thư Hứa không thể không có nhượng bộ, ở trong này còn không biết đối phương dùng thủ đoạn gì. Vương Quốc Hoa đoán không sai, cơ bản là thật. Chỉ là không rõ, Đoạn Phong cùng Hứa Nam Hạ đã đạt được thỏa hiệp như thế nào. Là người bị cuốn vào một cách bất đắc dĩ, Vương Quốc Hoa chỉ thầm oán giận vài câu mà thôi. Hai vợ chồng ngồi khoảng 15 phút, Sở Sở chủ động đứng lên xin phép. Đoạn Phong không có ý giữ người, y chỉ cười nói: - Hôm nay chú bận quá, hôm nào Sở Sở nhất định phải tới nhà đó, để hai dì cháu ngồi nói chuyện, ăn cơm. Sau khi hai vợ chồng rời đi, trên mặt Vương Quốc Hoa vẫn không có nụ cười, cũng không chủ động nói chuyện. Mãi tới khi Vương Quốc Hoa lái xe ra khỏi cửa trụ sở ủy ban tỉnh, Sở Sở mới quay đầu cười nói: - GIận à? Vương Quốc Hoa không phản ứng chỉ nhếch miệng. Sở Sở lại nói tiếp. - Được rồi, là em cố ý, em chính là muốn xem ông xã em ở bên ủy ban tỉnh có phải là hạng người vô danh không? Vương Quốc Hoa lúc này mới thản nhiên nói: - Anh nếu không phải chồng em thì chủ tịch tỉnh Đoạn Phong sao biết được anh là ai? Tên thư ký kia có thể thoáng cái nhận ra anh không? Cán bộ cấp huyện ở tỉnh ủy, ủy ban tỉnh cũng có thể gọi là quan sao? Em đánh giá anh cao quá đó. Lời đầy oán giận, Sở Sở muốn gặp Đoạn Phong, lại còn tới văn phòng, điều này Vương Quốc Hoa cũng chấp nhận. Vấn đề là trước đó Sở Sở không gọi điện báo cho Đoạn Phong một tiếng, trực tiếp tới cửa, truyền ra thì người khác sẽ thấy như thế nào? Vương Quốc Hoa rất khó hiểu vì sao Sở Sở làm thế? Lời giải thích vừa nãy của Sở Sở khá miễn cưỡng, Vương Quốc Hoa dùng ngón chân cũng biết đây là câu lấy lệ. Chuyện này hơi suy nghĩ sâu thêm một chút là không khó có câu trả lời. Vấn đề là Vương Quốc Hoa hy vọng Sở Sở nói thật. - Ôi, đừng giận mà, em nói với anh việc này, em định thôi làm công chức để đi kinh doanh. Sở Sở nở nụ cười lấy lòng, Vương Quốc Hoa vẫn không chút thay đổi, không đáp lời. Sở Sở chu miệng khẽ cắn môi nói. - Tối qua em ở cùng Lưu Linh, hai bọn em nói chuyện cả đêm. Két, Vương Quốc Hoa phanh gấp thiếu chút nữa làm xe phía sau đâm vào đuôi. - Mẹ mày, đi thế hả? Một xe từ sau vượt lên, thò ngón tay giữa ra chửi. Sở Sở đắc ý che miệng cúi đầu cười rồi nghiêm túc ngồi thẳng dậy. - Chăm chú lái xe đi. Vương Quốc Hoa thấy bên đường có khách sạn liền trực tiếp lái xe vào đó. Hắn nghiêm túc nói: - Em có ý gì mà lại đi tìm Lưu Linh? Sở Sở không tức. - vậy anh nói em nên làm như thế nào? Chồng cũng nhường cho Lưu Linh một nửa, em không thể không kiếm được chỗ tốt gì chứ. Cho nên em quyết định hùn vốn với Lưu Linh kinh doanh bất động sản. Lòng dạ phụ nữ rất khó cân nhắc, Vương Quốc Hoa một lần nữa thấy câu này là đúng. Hắn đang sững sờ, Sở Sở mở cửa xe nói. - Khách sạn này nhìn cũng được đó, chắc mới khai trương. Anh đi đặt một phòng, em gọi điện đã. Đầu Vương Quốc Hoa hơi loạn, chuyện Sở Sở đột nhiên tìm Lưu Linh quả thật làm hắn thất thố. Ngơ ngác một lúc Vương Quốc Hoa hút hết điếu thuốc mới xuống xe. Vào sảnh đặt phòng, Sở Sở còn đang cầm máy điện thoại nhỏ giọng nói với ai đó, vẻ mặt quỷ dị, không biết cô gọi cho ai. Vương Quốc Hoa cảm thấy có chút bất đắc dĩ, lấy phòng xong thì Sở Sở cũng đã đi tới. Sở Sở còn cách Vương Quốc Hoa bảy tám bước thì đột nhiên có người lao tới đưa tay ngăn Sở Sở lại. Tên này ăn mặc khá đặc biệt, quần jean, áo sơ mi, bên ngoài là áo gile màu đen, râu cá trê, tóc dài tết đuôi ngựa.