Chương 83: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư - Chương 83: Học Viện Vân Uyên (1)
Ngày hôm sau, học viện Vân Uyên khai giảng.
Trước cổng tướng quân phủ, bốn chiếc xe ngựa đang đỗ. Phượng Lam Huyên một thân màu lam học viện y phục, oán giận lầu bầu:
"Phế vật này rốt cuộc đi hay không ! Chúng ta vì cái gì muốn chờ nàng !"
Phượng Lam Vũ cũng là lần đầu đi học, nàng là thứ xuất, thiên phú lại không như Phượng Lam Huyên tốt, lần này được đến học viện coi như may mắn, bọn họ nghị luận nàng cũng không dám nói gì, đầu cuối thật thấp.
"Đại tỷ, chúng ta đi thôi, tại sao phải chờ nàng chứ !"
Phượng Vân Long tuổi nhỏ nóng nảy, lần trước bị Lam Nguyệt chỉnh đều oán giận trong lòng, lúc này mới phát tiết.
Phượng Lam Uyển không thể thấy khẽ nhíu mày một chút, một chút kiên nhẫn cũng không có, đúng là vô dụng. Bất quá cũng không ai nhìn được đến tiếng lòng của nàng, Phượng Lam Uyển bên ngoài qua loa an ủi.
"Được rồi, học chút kiên nhẫn đi, chỉ có bấy nhiêu đó liền mất kiên nhẫn, các ngươi như thế nào làm đại sự."
Phượng Vân Long bị giáo huấn có chút phẫn uất, nhưng hắn có chút sợ vị đại tỷ này, cũng không dám cãi lại.
Phượng Lam Uyển đến học viện đương nhiên không phải để học, nàng đến chẳng qua tìm viện trưởng có chút việc. Dù sau một tháng nữa thí luyện học viện, nàng được mời làm giám khảo.
Phượng Lam Huyên lại xấu hổ cúi đầu, trong lòng có chút ghen ghét.
Chẳng qua ngươi sinh ra sớm một chút, chọn bụng chui ra tốt một chút, thiên phú so ta tốt một chút, có cái gì để kiêu ngạo.
"A, mọi người là đang chờ ta sao ? Ngượng ngùng."
Thanh âm trong trẻo vang lên, đám người đưa mắt nhìn vào trong.
Thiếu nữ một thân lam sắc đồng phục, tóc đen bị nàng tùy ý cột cao lên, gương mặt treo lên ý cười nhàn nhạt, đáy mắt một mảnh quang mang, tựa hồ sáng lên màu xanh lạnh lẽo.
Nàng đạp nắng mà đến, không có bất kì trang sức son phấn, lại khiến người khó có thể dời mắt.
Phượng Lam Uyển điềm tĩnh nhìn nàng, Phượng Lam Huyên lại là giận dữ ghen ghét, Phượng Lam Vũ rũ mắt không biết nghĩ gì.
Lam Nguyệt đánh giá một vòng, khoé môi nhàn nhạt nở nụ cười, nhìn như thân thiện dễ gần, lại tựa như cự người ngàn dặm.
Phượng Lam Uyển này xem ra có chút bản lĩnh, thu liễm thần sắc khá tốt. Là một đối thủ không tầm thường.
Phượng Lam Uyển lạnh lùng dời ánh mắt, trong lòng lại không khỏi trầm xuống.
Vị nhị muội này của nàng, trước nay không hề đáng chú ý, hiện tại...
"Ngươi còn biết ngượng ? Chậm chạm như vậy, chân ngươi còn giữ làm gì !"
Phượng Lam Huyên vừa thấy Lam Nguyệt xuất hiện liền ác ý nói:
Lam Nguyệt liếc nàng một cái, tùy ý nói:
"Chân ta đẹp, để ngắm không được sao ?"
Phượng Lam Huyên: "..."
Những người khác: "..."
Đây là loại câu trả lời gì !? Đúng là mặt dày vô sỉ.
Quân Vô Nhai không nói gì nhìn trời, hắn ở cùng nàng lâu như vậy thật không biết tính cách của nàng.
Lúc lại kiêu ngạo ác liệt, lúc lại hờ hững lạnh nhạt, lúc lại một bụng ý nghĩ xấu xa, hiện tại trình độ tự luyến đều thăng cấp !
Nha đầu này muốn thăng thiên sao !!!
Phượng Lam Huyên bị nghẹn họng, quả thực không thể nói gì nữa, tức giận nhảy lên xe ngựa.
Lam Nguyệt cười cười, đến chỗ xe ngựa, bất quá nàng còn chưa bước lên xe, phía sau lại vang lên thanh âm lạnh lùng của Phượng Lam Uyển:
"Nhị muội, trước nay Phượng gia lấy tôn ti làm đầu, muội thân là muội muội lại để tỷ đợi lâu như vậy, quy củ vẫn còn sao ?"
Lại dám trước mặt bổn tiểu thư nhắc quy củ ?
Cái gì mà quy củ ! Ta chính là quy củ !
Lam Nguyệt bề ngoài cũng không chút gợn sóng, ác ý cười nói:
"A, nói đến quy củ, Đại tỷ a, ta mặc dù gọi ngươi một tiếng Đại tỷ, chính vì tôn ngươi so ta lớn tuổi, nhưng quy củ vẫn là quy củ, ta là dòng chính tiểu thư, mà ngươi..."
Nhìn gương mặt Phượng Lam Uyển lạnh lẽo, Lam Nguyệt cười đến càng ác ý, tiếp tục nói:
"Một thứ xuất được nâng lên mà thôi, dù ngươi có lợi hại cỡ nào, ngày nào ta còn tại, ta mới chính thức là đích nữ Phượng gia."
Một nhà Phượng gia, nàng không ưa bất kỳ kẻ nàng. Dù tính cách Phượng Lam Uyển khiến nàng có chút thưởng thức, ngươi có người sinh ra, đã định sẵn không thể làm bạn.
Phượng Lam Uyển ánh mắt càng lạnh lẽo, xung quanh nàng linh lực đột nhiên dao động mạnh mẽ, uy áp lan tràn mà ra.
Lam Nguyệt chỉ cảm thấy không khí có chút nặng nề, nàng trở tay, Nghịch Hành Phá Linh Thuật lặng yên vận chuyển, linh áp tràn trề đi đến chỗ Lam Nguyệt tựa như muối bỏ biển, biến mất vô tung.
Lam Nguyệt đột nhiên thu hồi ý cười, gương mặt bình tĩnh một cách đáng sợ, nàng không có thái độ lạnh lùng như Phượng Lam Uyển, nhưng lời nói ra lại khiến người như rơi vào hầm băng, lạnh lẽo đến cực điểm.
"Phượng Lam Uyển, xưa nay ta ân oán phân minh, người không phạm ta, ta không phạm người, ngươi nếu cố tình gây sự, kia, cũng không thể trách ta."
Lam Nguyệt hơi kéo dài âm cuối, nói xong câu đó, cũng không đợi Phượng Lam Uyển trả lời, vén màn xe bước vào trong.
Lam Nguyệt xưa nay mặc dù không phải kẻ đại gian đại ác, nhưng cũng không phải kẻ tốt lành gì.
Là người đều ích kỷ, nàng cũng vậy, không động vào nàng, nàng sẽ không vô cớ gây sự, nhưng nếu chạm đến mấu chốt của nàng________,
vậy liền chờ gánh hậu quả đi !
Phượng Lam Uyển đột nhiên có chút hoảng hốt, vừa rồi nàng toàn thân tựa như bị định thân, không thể nhúc nhích, gương mặt kia quá mức bình tĩnh, khiến nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
Phượng Lam Uyển thu hồi tâm tình phức tạp, lên xe nghĩ lại đột nhiên có chút phẫn nộ.
Một kẻ bỏ đi như nàng, đến linh căn còn là phế linh căn, lấy tư cách gì cùng nàng so ? Lại lấy tư cách gì cuồng vọng như vậy ? Kiêu ngạo như vậy ?
__________
Đoàn người một đường chạy thẳng đến Vân Uyên học viện.
Vân Uyên học viện là học viện duy nhất của Đông Nhạc quốc, nơi này tập trung vô số thanh thiếu niên trẻ tuổi tài cao, cũng huấn luyện ra vô số cường giả cho Quốc gia.
Học viên Vân Uyên chia thành hai phân viện chính, một bên là Võ Giả, một bên là Linh Giả.
Võ giả mặc dù nhiều, bất quá cũng chỉ có một chức nghiệp là Võ Sư.
Mà bên Linh Giả lại chia thành nhiều chức nghiệp.
Ngự Thú Sư, Triệu Hoá sư, Linh Văn sư, Luyện Dược Sư.
Ừm, là không có Linh Trận sư, xem ra Linh Trận sư chức nghiệp này cũng không phổ biến.
Mỗi phân viện lại chia thành bốn cấp bậc từ trên xuống là Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.
Cấp bậc là tương xứng với tu vi của học viên.
Lam Nguyệt còn đang suy nghĩ miên man, xe ngựa đã ngừng lại, nàng hồi thần, từ xe ngựa bước xuống.
"A, Lão đại !"
Lam Nguyệt vừa bước xuống liền nghe thấy một tiếng kêu, nàng xém chút liền trượt chân.