Chương 84: Khuynh Thành Tuyệt Sắc Linh Trận Sư - Chương 84: Học Viện Vân Uyên (2)
Sáng hôm sau, Lam Nguyệt bị tiếng ồn bên ngoài đánh thức, nàng buồn bực thức dậy.
Sáng sớm, có để cho người ta ngủ không hả !
Lam Nguyệt có tâm trạng không tốt, mở cửa, âm u nhìn đám người bên ngoài.
Đám người đang nói chuyện bị gương mặt lạnh lẽo âm u của nàng doạ cho im bặt.
Trong sân có ba người, một cái liền là Lan Mịch nàng gặp phải hôm qua, hai người còn lại một nam một nữ, hẳn là hai người còn lại.
"Ồn ào cái gì !"
Đồng tử Lan Mịch hơi co lại, rụt rụt, có chút sợ.
"Cái kia, Lam Nguyệt, không phải bọn ta ồn ào ngươi, là bên ngoài a."
Lam Nguyệt dời ánh mắt nhìn ra ngoài, cau mày.
Sáng liền đến tìm nàng phiền phức, lão hổ không phát uy các ngươi liền xem là mèo bệnh à !
Lam Nguyệt hùng hùng hổ hổ bước ra ngoài, bên ngoài đều vây quanh một đám người, thấy Lam Nguyệt bước ra liền im lặng, tiếp đến lại là một trận ồn ào, so trước kia càng lợi hại, vây xem nàng giống như xem khỉ.
"Là nàng, chính là nàng."
"Đúng là không biết xấu hổ."
"Lại còn bám theo người ta đến cửa a, không biết xấu hổ."
"Hiên Thế tử đúng là xui xẻo."
"Đúng vậy."
Một đám học viên nam nữ đều có ồn ào bàn tán, lời nói hết sức khó nghe, Lam Nguyệt vốn đang khí, quá ồn ào !
Hai tay Lam Nguyệt đan vào nhau, khóp tay răng rắc kêu lên, đôi mắt sáng rực nhìn đám người trước mặt, chừng gần hai mươi người, có người của phân viện Võ Giả, cũng có một số bên Linh Giả.
Lam Nguyệt nở nụ cười, đám người bất giác rùng mình, nhưng cũng không ý thức được bản thân sắp ngộ tai ương.
Chỉ là rõ ràng nàng đang cười, bọn họ lại cảm thấy quá đáng sợ...
***********
Lát sau Lam Nguyệt đẩy cửa viện, phủi phủi tay, bước vào.
Vừa lúc chạm mặt ba người bên trong đang muốn ra ngoài. Cả ba thấy Lam Nguyệt nhanh như vậy liền trở lại, hơi giật mình.
Ngải Linh Y và Trình Phi thì đi xem kịch vui, trên mặt còn mang theo ý cười trên nỗi đau của người khác. Mà Lan Mịch nha đầu này mày lại hơi cau, biểu cảm có chút lo lắng, thấy Lam Nguyệt bình yên vô sự liền thở phào.
Lúc vừa rồi nghe tiếng đánh nhau liền chạy ra, nàng còn nghĩ Lam Nguyệt bị đánh. Vừa trong phòng chạy ra, người liền đã vào rồi.
Lam Nguyệt không để ý biểu cảm từng người, lướt ngang mà đi vào phòng.
Cửa phòng rầm một cái đóng lại, ba người trong sân rốt cuộc hồi thần.
Lan Mịch giọng có chút hưng phấn hỏi:
"Ngải Linh Y, ngươi gạt ta đúng không ?"
Nói cái gì Phượng Lam Nguyệt là phế vật yếu đuối, đến một nha hoàn cũng không bằng.
Cái này chỗ nào yếu đuối a ! Rõ ràng chính là quá hung hăng a !!! Hảo soái !
Ngải Linh Y cũng một mặt mộng bức, kéo tay áo nam tử bên cạnh:
"Trình Phi, là ta đang làm mộng đúng không ?"
Trình Phi cũng rất mờ mịt, hắn cũng không rõ a !
"Một phế vật, như thế nào lại như vậy, chắc chắn có người giúp nàng ta !"
Ngải Linh Y buồn bực nói, còn đánh Trình Phi một cái.
Trình Phi đau đến nhe răng, lại không dám bất mãn. Chỉ có thể thầm oán trong lòng.
"Đúng, đúng, Linh Y, ngươi nói cái gì đều đúng."
"Hừ !"
Nhìn hai người này, Lan Mịch không khỏi bất động thanh sắc kéo ra khoảng cách.
Vẫn là Lam Nguyệt tốt, mặc dù có chút lạnh lùng, khí gần hơn hai người này, bất quá không như hai người này hoàn toàn không tốt lành gì.
**************
Lam Nguyệt rời đi viện tử, chuẩn bị đi lớp học.
Nàng vừa bước vào lớp, ai cũng nhìn nàng bằng ánh mắt kì quái, có e ngại, có đồng tình, còn có cười trên nỗi đau của người khác.