Chương 635: Chính thức rơi vào cạm bẫy

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Xem ra Ô Dật Long không muốn đắc tội với Trương Nhất Phàm. Hơn nữa muốn dùng phương thức trấn an để lão có thể sống ở đây được an nhàn thêm mấy năm nữa. Lão cũng biết sớm muộn gì Trương Nhất Phàm cũng rời khỏi Vĩnh Lâm, có lẽ sau khi hắn rời khỏi thì mình sẽ chính thức leo lên vị trí số một. Lần này là lần thứ hai Ô Dật Long trúng cử chức Chủ tịch thành phố. Chỉ cần trong thời gian nhiệm kỳ lão không vi phạm một sai phạm nào hoặc sai phạm đó không bị phơi bày ra thì lão sẽ là một Chủ tịch thành phố thích hợp nhất. Vấn đề này mà ổn định thì sẽ áp đảo được tất cả mọi thứ, không có gì quan trọng bằng. Ổn định hài hòa đôi khi cũng là một loại chiến tích. Mạc Âu Dương vẫn còn chưa ăn xong liền vội vội vàng vàng đi trả tiền. Không phải y trả tiền ăn cho mình mà cho người khác. Sau khi bốn người Trương Nhất Phàm ăn cơm xong, từ trong phòng bước ra nhân viên phục vụ nói với hắn rằng đã có người thanh toán xong xuôi rồi. Là ai vậy? Ta đây từ khi nào lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy, có người vô danh nào lại đến thanh toán hết cho mình rồi? Chẳng lẽ là người chạm mặt lúc nãy Mạc Âu Dương? Nhớ tới Mạc Âu Dương, Trương Nhất Phàm liền lắc đầu, một cục trưởng bị thuộc hạ phía dưới lấn quyền, đó là chuyện vô cùng đau xót. Mình xem chừng cũng giống như lão, nếu không nắm tốt trong tay cũng có khả năng bị Ô Dật Long kia giúp đỡ phái cán bộ địa phương đi cướp quyền lực mất. Đương nhiên Trương Nhất Phàm tuyệt đối không bao giờ cho phép để xảy ra chuyện này. Làm một Bí thư Thành ủy mình có tất cả quyền lực, bất kỳ ai cũng không được chiếm đoạt. Hắn tức giận liền nhắc nhở bản thân: Ông đây cũng phải sống như một nam tử hán, tiếp tục chiến đấu. Về việc Liễu Hải khăng khăng muốn ở lại, Trương Nhất Phàm liền suy nghĩ đến tương lai sau này của gã. Đưa Diệp Á Bình trở về khách sạn, Trương Nhất Phàm ngồi ở trong phòng Liễu Hải cùng gã nói chuyện một chút. Liễu Hải nói: -Anh, nếu thực sự anh coi em là anh em thì anh hãy để em cãi lại một lần. Thật sự đối với việc thăng quan phát tài em không có hứng thú. Ở cùng anh em mới thấy thoải mái Trương Nhất Phàm liên tục hút thuốc, cả buổi mới hỏi được một câu: -Bạch Khẩn có ý kiến gì không? Liễu Hải lắc đầu: -Cô ấy là người thế nào anh còn không rõ sao? Cô ấy là bạn của anh, nói chuyện không biết trên biết dưới, anh cũng không cần để ý. Cuối cùng Trương Nhất Phàm cũng mỉm cười thở dài nói: -Ôi…, vậy thì tùy em thôi. Chỉ có điều lần này em đến Vĩnh Lâm sẽ được ít mất nhiều rồi. Liễu Hải nghiêm nghị nói: -Em là người không có chí lớn, từ bé đã cùng chị gái sống nương tựa lẫn nhau. Chị gái vì để em được đi học nên sớm gả về nhà của họ Liễu. Nhưng đáng tiếc vận mệnh của chị ấy không tốt, chồng chết sớm. Nếu không có lời nói của anh, chị ấy đã không sống ở trên đời này nữa rồi. Anh là ân nhân cứu mạng của chị ấy cũng là ân nhân cứu mạng của em. Em Liễu Hải nhờ anh giúp đỡ nên mới được như ngày hôm nay, nếu không chưa biết chừng đã đi theo bọn Hồ Khoa trở thành bọn lưu manh côn đồ rồi. Trương Nhất Phàm gảy gảy tàn thuốc: -Chuyện quá khứ không nên nhắc lại nữa. Em đã khăng khăng đến thành phố Vĩnh Lâm này thì anh cũng nhắc nhở em, tình hình ở đây rất phức tạp, bất cứ việc gì cũng không nên kích động, việc gì cần nhẫn nhịn thì phải nhẫn nhịn. -Anh, em biết rồi. Hai người nói chuyện một hồi, Trương Nhất Phàm nói: -Tối hôm nay anh không trở về nhà, dù sao phòng của em cũng có hai chiếc giường, huynh đệ chúng ta cùng ngủ chung một phòng nhé. Trong lòng Liễu Hải vô cùng xúc động, âm thầm hứa với bản thân bất luận thế nào cũng phải bảo vệ Bí thư Trương được an toàn. Diệp Á Bình nằm nghỉ phòng bên cạnh, vừa tắm rửa xong liền nhận được điện thoại của Vu Quan gọi đến, Diệp Á Bình nói: -Hôm nay em phải đi công tác gấp chưa kịp nói với anh, anh một mình tự ăn tạm ở bên ngoài chút nhé! Vu Quan nói: -Ăn cơm thì không vấn đề gì, nhưng buổi tối hôm nay anh ngủ làm sao? Cứ trống trống bên người, xem ra buổi tối hôm nay lại bị mất ngủ rồi. -Anh lại luyên thuyên rồi, vợ chồng với nhau mười mấy năm rồi mà anh còn nói ra được. Không nói chuyện với anh nữa, em có việc rồi. Diệp Á Bình vội vội vàng vàng ngắt điện thoại, thầm mắng Vu Quan càng ngày càng nói năng ngọt xớt. Có ma mới biết lão ở bên ngoài có làm chuyện xằng bậy gì không. Sau đó cô gọi điện thoại cho Liễu Hải hỏi xem Bí thư Trương còn ở đó không. Liễu Hải thật thà trả lời, Diệp Á Bình nói: -Vây để chị sang cùng lãnh đạo nói chuyện chút. Nghe nói Diệp Á Bình sang, Trương Nhất Phàm liền đề nghị: