Chương 636: Cấp trên thế cấp dưới học theo

Tây Lâu Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Ngày hôm sau, Âu Dương Mạc lại mời Diệp Á Bình ăn cơm, Diệp Á Bình khéo léo từ chối. Cô nán lại ở Vĩnh Lâm chỉ hai ngày, không ngờ lãng phí rất nhiều thời giờ. Tối qua đã để Âu Dương Mạc và Bí thư Trương gặp mặt, chuyện về sau còn phải do chính anh ta làm đi. Đúng thời điểm giữa trưa, Trương Nhất Phàm gọi điện thoại cho cô: -Tôi buổi chiều phải đi tới tỉnh thành họp, hay là cô đi cùng tôi. Diệp Á Bình đương nhiên bằng lòng, trước khi đi, cô vỗ vỗ vai Liễu Hải -Tôi thấy anh tốt rồi, quan tâm đến bí thư Trương . Có chuyện gì gọi điện thoại cho ta. Liễu Hải gật gật đầu: -Cảm ơn Cục trưởng Diệp quan tâm. Diệp Á Bình nói: -Không phải công việc cậu cứ gọi tôi là chị. Thấy vẻ mặt sững sờ của Liễu Hải, Diệp Á Bình không kìm nổi mỉm cười: -Sao thế? Có phải chê ta lớn tuổi, nếu không kêu cô được rồi. Cô lớn hơn 10 tuổi so với Liễu Hải, nếu trước đây tuyệt đối có thể gọi cô, nhưng hiện tại lấy thân phận của Diệp Á Bình và Liễu Hải mà nói, gọi là chị cũng thích hợp. Diệp Á Bình là Cục trưởng Công an, rất ít có loại tình cảm nam nữ, càng không thích trêu đùa, hôm nay cũng là phá lệ. Đây cũng chứng tỏ, trong lòng cô, rất muốn cùng cấp dưới Liễu Hải kết giao bạn bè. Trong chế độ này, bạn bè thật sự ít, chỉ là vì lợi ích. Đêm qua Liễu Hải cư xử khiến Diệp Á Bình rất cảm động. Cô sở dĩ vui đùa này nọ cũng là có lý do. Liễu Hải nhìn cô, cảm thấy rất lạ, vẫn nghiêm túc như cũ nói: -Cục trưởng Diệp, ngài quá đề cao tôi. Liễu Hải không dám. Diệp Á Bình có chút tiếc nuối, nhìn Liễu Hải nói: -Giữ gìn sức khỏe tốt, tôi đi. Sau đó xoay người lên xe. Chạy đến tỉnh thành, Diệp Á Bình và Trương Nhất Phàm chia tay, Diệp Á Bình đi thẳng trở về thành phố Song Giang. Trương Nhất Phàm về đến nhà vào buổi chiều, mới phát hiện Đổng Tiểu Phàm không có ở nhà. Gọi điện thoại hỏi cô, cô nói cùng chị đi tỉnh Giang Đông. Hắn cũng không muốn đi ăn cơm ở quán, liền gọi điện thoại gọi Liễu Hồng đến. Sau khi từ tập đoàn Hoa Long trở về, Liễu Hồng gửi Miêu Miêu ở trường học, thứ hai đến thứ sáu đều ở trong trường, thứ bảy đến thăm là được. Bởi vậy, Liễu Hồng càng có nhiều thời gian để làm việc. Nhận được điện thoại của hắn, Liễu Hồng chưa nói hai lời, lập tức chạy tới chợ mua đồ ăn, vội vàng chạy tới nhà hắn. Mấy ngày này hắn chưa kịp đau đầu chuyện Vĩnh Lâm, cân nhắc nên như thế nào chuyển công tác Liễu Hải qua đây. Nếu Liễu Hải cố ý ở Vĩnh Lâm cùng chính mình, cũng không thể khiến anh ta quá chịu thiệt. Đang gọi điện thoại cho Giám đốc sở Công an Thương, Liễu Hồng đi tới. Mở cửa, Liễu Hồng mang theo đồ ăn tiến vào, khi nhìn thấy hắn, tâm trạng của cô không biết nói thế nào. Tối nay Tiểu Phàm không có ở nhà, đột nhiên Liễu Hồng cảm thấy chột dạ. Trương Nhất Phàm không gọi điện thoại, hắn nhìn Liễu Hồng nói: -Liễu Hải đi Vĩnh Lâm, tôi khuyên không được. Liễu Hồng mang đồ ăn vào bếp: -Là em muốn nó đi. Anh ở Vĩnh Lâm một mình rất bất tiện, một người bên cạnh cũng không có. Liễu Hồng ngừng một chút: -Ban đầu em cũng muốn qua đó nấu cơm và giúp đỡ cho anh, nhưng Tiểu Phàm nói cô không muốn đi làm, muốn qua đấy cùng anh. Hắn đi qua, tay dừng ở trên vai Liễu Hồng: -Cảm ơn ngươi, Liễu Hồng. Có người anh em như em và Liễu Hải, anh còn biết nói thế nào nữa. Liễu Hồng cúi đầu đi rửa rau, hắn từ phía sau ôm lấy cô. Liễu Hông không di chuyển, cái mông đẫy đà dính ở chỗ bắp đùi hắn, khiến nơi nào đó của hắn bị ức chế không chịu được vùng lên mạnh mẽ. Liễu Hồng cảm giác được chỗ kia mất thăng bằng, tự dưng cảm thấy xấu hổ. Bốn năm trước, chính cô đã bị vùi lấp trong tư thế kích thích này của hắn, thứ chết tiệt kia, khiến bản thân sa vào thật sâu không thể tự quay lại. Hiện giờ hắn ôm phía sau thắt lưng mình như vậy, Liễu Hồng dường như nhớ lại tình cảnh đã qua năm đó. Thân thể của cô cứng đơ không có chút sức lực, cả người mềm nhũn dựa trên người hắn. Hắn thò tay sờ bộ ngực Liễu Hồng, cô mặc Tây phục, rất thuận tiên cho hắn hành động, trong nháy mắt khi hắn thăm dò đi vào bên trong nội y, vừa vặn nắm được bộ ngực đầy đặn. Liễu Hồng toàn thân chấn động, từ mê tình tỉnh táo lại: -Không được, không thể ở đây. Nơi này là nhà hắn và Đổng Tiểu Phàm, Liễu Hồng không muốn sảy ra chuyện này với hắn ở đây. Cùng hắn có quan hệ bí mật, nói thẳng ra lén lút qua lại, đã rất có lỗi với Đổng Tiểu Phàm. Hắn hiểu suy nghĩ trong lòng cô, cố nén dục vọng trong lòng, buông Liễu Hồng ra. Liễu Hồng sửa lại quần áo, lẩm bẩm nói: -Chúng ta qua nhà em đi. Bản thân ở phòng thuê, Liễu Hồng sẽ cảm thấy không có một chút áp lực nào. Hắn hiểu mà gật gật đầu: -Em đi trước, anh gọi điện thoại. Giám đốc sở Thương kỳ thật đã phát hiện cuộc gọi nhỡ của Trương Nhất Phàm, có điều lớn tuổi hơn nên không có gọi lại cho hắn. Ông ta biết nếu hắn có việc gấp, nhất định sẽ gọi lại.